Chương 7: Lòng tự trọng

Lúc này, cô nhắm chặt mắt, bị Cố Thành ép chặt vào bức tường đá cẩm thạch màu đen, không thể động đậy.

Cô biết rõ, cho dù nước đã tràn vào mũi miệng, khiến cô không thể thở nổi, ho không ngừng, thì cũng sẽ không nhận được chút xót thương nào từ người đàn ông phía sau.

Vân Tiếu Tiếu chỉ cảm thấy quần áo trên người mình đang bị Cố Thành thô bạo xé toạc.

Và cùng với những mảnh vải bị xé rách ấy, lòng tự trọng nực cười của cô cũng bị xé vụn, tan tành theo.

Chúng bị Cố Thành xé toạc, rách thành từng mảnh nhỏ, rơi xuống đầy đất.

Sự xâm nhập bất ngờ khiến Vân Tiếu Tiếu đau đớn cong người lên, rên khẽ một tiếng.

Nhưng người đàn ông phía sau dường như vẫn chưa thỏa mãn. Anh cưỡng ép xoay mặt Vân Tiếu Tiếu lại, buộc cô phải mở mắt ra, nhìn chính mình trong chiếc gương lớn bên cạnh, dáng vẻ rối bời, thảm hại đến không nhận ra.

"Vân Tiếu Tiếu, anh muốn em phải nhìn cho rõ, nhìn xem lòng tự trọng của em bị anh nghiền nát như thế nào."

Cơ thể nóng hổi của Cố Thành dán trên lưng cô, như thể ngọn lửa thiêu đốt từng tấc da tấc thịt của cô.

Không rõ là do hơi nước mờ mịt bao quanh, hay là vì nỗi đau trong lòng không cách nào che giấu được.

Vân Tiếu Tiếu nhìn qua gương, thấy đôi mắt mình đẫm lệ, toàn là sự tuyệt vọng.

Ánh trăng nhợt nhạt, xuyên qua giếng trời duy nhất của tầng hầm, rọi xuống thân thể cô.

Chiếc còng chân bằng bạc trong bóng tối phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo rợn người.

Dù Vân Tiếu Tiếu đang mặc một chiếc váy trắng Chanel mới tinh, nhưng vẫn không thể che được những vết hằn đỏ rải khắp người.

Lúc này, cô dựa vào tường, bất động ngồi bệt dưới đất.

Giống như một con búp bê rách nát, bị người ta vứt bỏ bên thùng rác.

Khác hẳn với vẻ xa hoa tráng lệ của biệt thự như tòa lâu đài cổ.

Căn phòng này lại chẳng khác gì nhà giam thời dân quốc những năm 1920.

Ngoài một ngọn đèn, không có bất kỳ món đồ nội thất nào khác.

Đây không phải lần đầu tiên cô bị nhốt ở đây. Có lúc là một ngày, có lúc lại là mấy ngày liền.

Nói thật, từ nhỏ cô đã rất sợ bóng tối.

Thế nhưng không hiểu sao, sau khi gặp Cố Thành, nỗi sợ ấy dường như lại không còn quá đáng sợ nữa.

Có lẽ bởi vì mỗi lần Cố Thành phát tiết xong rồi ném cô vào đây, đều là cô cố tình sắp đặt, đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước.

Đúng vậy, từng câu từng chữ cô nói với Cố Thành hôm nay đều đã được tính toán kỹ lưỡng.

Mặc dù cô không hiểu hết con người Cố Thành, nhưng lại rất rõ lời nào có thể dễ dàng chọc giận anh.

Từ rất lâu trước đó cô đã nắm được tính tình của Cố Thành.

Hôm nay Cố Thành điên cuồng bao nhiêu, thì khoảng thời gian tới anh sẽ dịu dàng bấy nhiêu.

Giống như mỗi lần làm tổn thương cô, anh đều muốn bù đắp lại hết mức có thể.

Ân cần, chiều chuộng, đáp ứng mọi yêu cầu.

Và đó chính là điều Vân Tiếu Tiếu muốn.

Cô muốn Cố Thành dùng hết thảy những áy náy và bù đắp đó dồn hết lên người Vân Thiên Thiên. Điều đó sẽ khiến một người đơn giản như Vân Thiên Thiên hoàn toàn mê muội.

Đó cũng là lý do tại sao, ở bên Cố Thành lâu như vậy mà Vân Thiên Thiên vẫn không hề phát hiện ra có điều gì bất ổn.

Nếu sáng nay không bị Cố Thành bắt được ở sân bay, thì giờ đây người bị nhốt ở đây, có lẽ chính là Vân Thiên Thiên rồi?

Hừ, Vân Thiên Thiên, cô đúng là may mắn thật đấy. Trời xui đất khiến thế nào mà cô lại thoát được lần này.

Nhưng không sao, chúng ta còn rất nhiều thời gian.

Vân Thiên Thiên, hãy tận hưởng bong bóng hạnh phúc mà tôi đã giành lại một lần nữa cho cô đi.

Bởi vì màn kịch đặc sắc thật sự chỉ vừa mới bắt đầu.

Khi Cố Thành mở cửa lớn, bế Vân Tiếu Tiếu đang thoi thóp nằm dưới đất ra ngoài, đã là ba ngày sau.

Ba ngày ba đêm không một giọt nước, khiến bệnh dạ dày của Vân Tiếu Tiếu tái phát.

Cô co quắp lại trong đau đớn, trông chẳng khác nào một con tê tê đang bị đe dọa đến tính mạng.

Dù là chiếc váy đã thấm đẫm mồ hôi lạnh vì đau đớn dữ dội, hay việc Cố Thành mời bác sĩ riêng đến điều trị tận tình cho cô…

Từ đầu đến cuối cô cũng không hề kêu một tiếng nào.

Đôi lúc Vân Tiếu Tiếu cũng thắc mắc, không biết bác sĩ mà Cố Thành mời đến là thần thánh phương nào, mỗi lần ra tay đều như thần y Hoa Đà tái thế, thuốc uống vào là khỏi ngay, hiệu quả nhanh đến khó tin.

“Phu nhân, bữa tối đã chuẩn bị xong, mời cô di chuyển đến phòng ăn.”

Bà Trần là người giúp việc duy nhất trong biệt thự này, thời gian đã hằn sâu dấu vết trên khuôn mặt bà ấy.

Bà ấy rất ít khi cười, nhưng xử lý công việc thì dứt khoát, gọn gàng.

Những vết đỏ trên người Vân Tiếu Tiếu giờ đây đã biến mất hoàn toàn.

Khi cô mặc một chiếc váy xanh cổ điển kiểu yếm đến phòng ăn, trên bàn dài làm bằng gỗ đàn hương đã bày đầy những món ăn hấp dẫn đủ màu sắc.