Vân Tiếu Tiếu bị Cố Thành ném lên trên chiếc giường lớn làm bằng gỗ lim trong tầng hầm kín của biệt thự.
Nơi này cô đã quá quen thuộc, đây chính là nơi làm nhục cô.
Là l*иg giam Cố Thành xây nên cho riêng cô.
Đối mặt với người đàn ông trước mắt, lúc này Vân Tiếu Tiếu tràn ngập sợ hãi.
Cô co hai chân lại, không ngừng lùi lại phía sau, cố gắng co mình vào trong góc giường.
Nhưng Cố Thành không có ý định bỏ qua cho cô.
Chỉ thấy người đàn ông cởi bỏ chiếc áo vest và đồng hồ đắt tiền, chậm rãi xắn tay áo sơ mi trắng như một tên đồ tể đang chuẩn bị trước khi hành hình.
Vân Tiếu Tiếu như một con cừu non đợi bị làm thịt, cô thở dốc nặng nề.
Tim cô đập ngày càng nhanh, dường như ngay giây tiếp theo, trái tim sẽ nhảy ra khỏi cổ họng.
Một tay Cố Thành cởi cà vạt màu xám trên cổ xuống, một bên gối quỳ trên giường.
Chiếc nệm dày mềm mại vì trọng lượng của anh mà lún xuống một chút.
Người đàn ông mặt mày âm trầm nhào tới, nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của Vân Tiếu Tiếu, dùng sức kéo lại, khiến ngã xuống giường.
Một tay của cô bị trói chặt vào cột giường bằng chiếc cà vạt màu xám, không thể cử động được.
Vân Tiếu Tiếu giãy dụa muốn thoát ra, cô ngẩng đầu lên muốn nhìn rõ nút buộc: “Cố Thành, anh không thể đối xử với tôi mãi như vậy được…”
Nhưng cô còn chưa kịp nói xong, cằm đã bị siết chặt.
Ngay sao đó, đôi môi mỏng lạnh buốt, không có chút nhiệt độ nào của người đàn ông đã nặng nề đặt xuống.
Mùi hương chỉ thuộc về Cố Thành lập tức bao quanh lấy cô.
Đó là mùi hương của gỗ thông dưới lớp tuyết mùa đông lạnh giá, hòa lẫn với hương vị của nicotine, lạnh lẽo mà nồng nàn.
Anh biết, cái gọi là muốn ra ngoài đi dạo chỉ là cái cớ, điều cô thực sự muốn là chạy trốn, là biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của anh!
Suốt những ngày qua anh đã nhẫn nhịn, đã nhún nhường, nhưng đổi lại vẫn không giữ được cô ở lại, điều đó khiến anh không cam lòng!
Anh ngậm lấy đôi môi mềm mại của cô, răng lưỡi quấn quýt, điên cuồng cắи ʍút̼, trút hết cơn tức giận và oán hận vừa bùng lên khi nhìn thấy cô định bỏ trốn ở sân bay vào nụ hôn này.
Anh nhất quyết không cho phép cô rời khỏi anh!
Vân Tiếu Tiếu chỉ cảm thấy môi mình đau rát, cô quay đầu né tránh, nhưng lại bị cánh tay rắn chắc của Cố Thành ôm chặt lấy, hoàn toàn chặn đứng đường lui của cô.
Tay còn lại của anh ta thì xuyên qua lớp vải mỏng, mặc sức nhào nặn nơi mềm mại trước ngực cô, rồi từ từ lần xuống theo eo, trượt sâu vào mặt trong đùi cô.
Vân Tiếu Tiếu cảm nhận được điều đó, lập tức khép chặt hai chân, cố gắng ngăn cản hành động tiếp theo của người đàn ông.
Cô cắn mạnh, làm rách môi đối phương như để phản kháng lại sự xâm lược ngông cuồng và ngang ngược ấy. Người đàn ông nhíu mày, tạm thời dừng lại.
Cố Thành lùi lại, đứng bên mép giường, dùng đầu ngón tay lau đi vệt máu rỉ ra ở khóe miệng.
Anh cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Vân Tiếu Tiếu lúc này trông có chút chật vật, chỉ lạnh lùng nói hai chữ: "Cởi ra."
"Cố Thành! Tôi không phải chim hoàng yến anh nuôi trong l*иg, lại càng không phải hạng đàn bà ngoài kia chỉ cần có tiền là muốn đến thì đến, muốn đi thì đi!"
Vân Tiếu Tiếu gào lên trong tuyệt vọng, như thể chỉ có vậy mới khiến cô bớt sợ hãi trước người đàn ông trước mặt.
Đúng vậy, cô sợ Cố Thành.
Vào một số thời điểm, thủ đoạn của Cố Thành tàn nhẫn đến mức người thường khó mà tưởng tượng nổi. Anh lấy việc tra tấn tinh thần cô làm thú vui, thích thú ngắm nhìn cô run rẩy khi cận kề cái chết.
Đối với Cố Thành, cô không phải là một con người. Cô chỉ là công cụ để thoả mãn du͙© vọиɠ, lấp đầy sự trống rỗng, và gϊếŧ thời gian của anh mà thôi.
Nghe được lời phản kháng của Vân Tiếu Tiếu, sự tức giận trong mắt Cố Thành càng sâu hơn.
Anh xích lại gần lần nữa, ngón tay thon dài nắm chặt gương mặt của Vân Tiếu Tiếu, đốt ngon tay vì dừng sức mà bắt đầu trắng bệch.
Vân Tiếu Tiếu cảm thấy như thể một giây sau xương cằm của mình sẽ bị người đàn ông này bóp nát.
"Tiếu Tiếu, đừng thách thức sự kiên nhẫn của anh. Em biết rõ mà, mọi thứ trong căn phòng này đều là anh thiết kế riêng cho em. Nếu em không muốn tự mình cởi, anh cũng có thể dùng cách khác, chỉ là, khi đó sẽ không đơn giản như bây giờ nữa."
“Cố Thành, tôi cũng có lòng tự trọng!”
Vân Tiếu Tiếu nói từng câu từng chữ đầy nghiêm túc.
Những cũng chính vì câu nói đơn giản đó, đã khiến Cố Thành vẫn còn chút kiên nhẫn hoàn toàn mất kiểm soát.
Sắc mặt anh chợt thay đổi, lập tức giật phăng chiếc cà vạt đang trói cổ tay cô.
Bất chấp việc Vân Tiếu Tiếu có thể bị thương, anh kéo cô dậy, sải bước thẳng về phía phòng tắm.
Dòng nước ấm từ vòi sen mạ vàng ào ạt đổ xuống, dội ướt toàn thân Vân Tiếu Tiếu từ đầu đến chân.