Chương 5: Sợ hãi

Nguồn thu nhập đều đến từ những công việc vặt, hôm thì làm nhân viên gọi món ở quán trà sữa, hôm khác lại mặc đồ linh vật phát tờ rơi trong trung tâm thương mại.

Đã có mấy lần cô suýt ngất vì say nắng.

Nhưng để tiết kiệm tiền học lại, cô luôn cắn răng chịu đựng một mình.

Những nỗi tủi nhục chẳng thể nói thành lời đó, Vân Tiếu Tiếu không bao giờ kể với ai, lại càng không bao giờ nói với Tần Diễm và cha cô.

Bởi lẽ, hai người họ từ trước đến nay chưa từng quan tâm đến cô.

Người họ yêu thương, nuông chiều duy nhất chỉ có Vân Thiên Thiên.

Sau này, khi từ Vân Thiên Thiên biết được cô đã dựa dẫm được vào Cố Thành, họ lại càng vòi tiền một cách trắng trợn.

Trực tiếp nâng mức phí sinh hoạt lên chín nghìn mỗi tháng, đó là toàn bộ tiền lương của cô.

Tần Diễm thậm chí còn tự tin, ngang nhiên dạy đời cô: "Cô chỉ tốt nghiệp cấp ba mà cũng vớ được một bạn trai làm trong bệnh viện, không biết là cô gặp may hay là mắt người đàn ông đó bị mù nữa. Nhưng đã có người nuôi rồi, thì tiền của cô cũng để không ra đó rồi còn gì, chi bằng đưa hết cho cha mẹ cô, coi như báo đáp công ơn nuôi dưỡng bao năm qua!"

Lần này không chuyển tiền đúng hạn, là vì cô cần một khoản để ra nước ngoài.

Túi tiền của Vân Tiếu Tiếu tháng nào cũng bị ba người họ vét sạch, cô hoàn toàn không có dư.

Cô vốn nghĩ rằng sau khi ra nước ngoài, họ không thể liên lạc được nữa, không vòi được thì tự khắc sẽ thôi.

Nhưng hoàn toàn không ngờ cô lại gặp Cố Thành cũng chuẩn bị xuất cảnh ngay tại cổng lên máy bay, làm rối tung hết kế hoạch.

"Dạo này bận quá nên quên mất. Ngày mai con sẽ chuyển tiền."

Vân Tiếu Tiếu trả lời bình thản, không hề vì ánh mắt của Cố Thành mà cảm thấy ngượng ngùng.

"Mẹ! Cái túi đó là phiên bản giới hạn toàn cầu, hôm nay không mua là không còn đâu!"

Qua điện thoại, giọng điệu gắt gỏng đòi hỏi của Vân Thiên Thiên vang lên từ xa, Vân Tiếu Tiếu mơ hồ nghe được.

Cha mẹ cô tuy không phải đại gia, nhưng cũng thuộc kiểu tư sản, đủ ăn đủ mặc.

Khi còn trẻ làm ăn xuất khẩu linh kiện điện tử cũng kiếm không ít, hoàn toàn không đến mức phải trông vào tiền lương của cô mới sống được.

Nói trắng ra, chẳng qua là lấy tiền cô để phục vụ cho sự hư vinh và ích kỷ của Vân Thiên Thiên mà thôi.

Chuyện này, Vân Tiếu Tiếu từ lâu đã hiểu rõ.

Nhưng đã là người nhà, họ không muốn cô biết, thì cô cứ giả vờ như không hay biết là được.

"Mẹ, hiện tại con đang trên đường về nhà với giáo sư Cố. Để chiều đi, bọn con cần nghỉ ngơi một chút."

"Chiều? Ai biết được cô lại giở trò gì nữa! Chúng tôi không rảnh gọi cho cô suốt ngày đâu, cô phải chuyển tiền ngay lập tức, tôi và cha cô đang cần gấp!"

"Không phải! Mẹ, mẹ đợi chút, con còn chuyện muốn hỏi Vân Tiếu…"

Chưa đợi Vân Thiên Thiên nói hết, Vân Tiếu Tiếu đã dứt khoát tắt máy.

Câu nói cuối cùng đó, cô cố ý nói cho Vân Thiên Thiên nghe.

Nếu Vân Thiên Thiên còn chút đầu óc, ắt hẳn sẽ hiểu rằng cô đang ngầm báo tin cho cô ta biết, cô đã bị Cố Thành đưa đi.

Cố Thành là kiểu người tâm tư kín đáo, ngoài mặt tỏ ra không để ý, nhưng thật ra mọi hành động của cô đều nằm trong tầm mắt anh.

Từ khi cô bắt máy, Cố Thành đã bắt đầu giảm tốc độ xe.

Vậy nên cô không thể trắng trợn nói rõ sự thật qua điện thoại, càng không thể nhắn tin cho Vân Thiên Thiên, như vậy sẽ để lại dấu vết.

Trước khi trốn thoát, tuyệt đối không thể để lộ bất kỳ sơ hở nào.

May mà Vân Thiên Thiên vẫn chưa ngu ngốc đến cùng, qua phản ứng lúc nãy, có vẻ cũng đã đoán ra phần nào tình hình hiện tại.

Còn chuyện sau này làm sao đổi lại, chỉ có thể tính sau.

"Vân Tiếu Tiếu, nếu em thật sự thiếu tiền, có thể nói với anh. Chỉ cần em nghe lời anh, buông bỏ phản kháng trong lòng, em muốn bao nhiêu anh cũng cho. Lấy lòng anh rất dễ, còn dễ hơn đi làm kiếm tiền nhiều, em biết mà."

Cố Thành nhìn thẳng phía trước, không hề quay đầu lại nhìn cô.

"Cố Thành, đừng quên điều kiện lúc đầu chúng ta thỏa thuận. Tôi không cần bố thí."

“…”

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những toà nhà cao tầng không ngừng lùi lại phía sau, trong lòng cảm thấy buồn phiền khó nói thành lời.

Ở bên Cố Thành bao lâu nay, Vân Tiếu Tiếu chưa từng chủ động xin anh bất cứ thứ gì.

Những món quà Cố Thành từng tặng cô, phần lớn đều là mua dư sau khi anh đã đưa cho mấy người phụ nữ bên ngoài.

Không thể không thừa nhận, Cố Thành rất hào phóng.

Nhiều món hàng hiệu xa xỉ, có những cái trị giá lên tới sáu chữ số.

Vân Tiếu Tiếu không thích, nhưng vẫn phải miễn cưỡng nhận lấy.

Mỗi lần như thế, cô chỉ đeo một chút vào đúng ngày nhận quà, sau đó cất vào tủ quần áo, chưa bao giờ lấy ra lần thứ hai.

Cô rất ghét việc Cố Thành dùng tiền làm mồi nhử, ép cô vào khuôn khổ.

Vì điều đó khiến cô cảm thấy, bản thân chẳng khác gì những người phụ nữ ngoài kia, tự nguyện sa ngã bên cạnh Cố Thành.