Chương 30: Cô y tá nhỏ

“Anh rể, tôi ngồi đây là được rồi.” Vân Tiếu Tiếu muốn nhắc nhở Cố Thành, bảo anh thu lại những suy nghĩ của mình.

“Anh rể?” Sắc mặt Cố Thành tối sầm lại: “Tôi nhớ là mình vẫn chưa kết hôn mà.”

“…”

“Sao không nói gì nữa?”

“Không có gì để nói cả.” Cô không hề nhắc tới tin nhắn cầu hôn mà Vân Thiên Thiên gửi cho cô trước đó.

Dù Vân Thiên Thiên nói thật hay giả, thì cũng chẳng liên quan gì đến cô.

Thấy người phụ nữ trên sofa vẫn dửng dưng, Cố Thành dứt khoát đứng dậy, anh đi chân trần giẫm lên sàn nhà còn vương mùi thuốc sát trùng, định bước về phía Vân Tiếu Tiếu, hoàn toàn không để ý đến kim truyền trên mu bàn tay.

“Anh định làm gì vậy? Có cần gì thì nói với tôi, anh không thấy máu đã chảy ngược trong ống truyền dịch rồi sao?”

Cô vội vàng đứng dậy, đi tới bên cạnh Cố Thành, đè anh ngồi trở lại giường bệnh rồi ấn nút gọi y tá.

“Tôi muốn cô.” Anh nói.

Vân Tiếu Tiếu không thể tin được mà quay đầu lại, đối diện với đôi mắt tràn đầy du͙© vọиɠ.

Không khí rơi vào im lặng kéo dài.

Y tá tới cũng khá nhanh, Vân Tiếu Tiếu lập tức lùi sang một bên, coi như cắt đứt chủ đề vừa rồi.

“Ngài Cố, truyền dịch bị chảy ngược máu thế này có thể là chuyện lớn đấy. Dù có việc gì gấp đến đâu, anh cũng không thể đem tính mạng mình ra đùa được.”

Lần này y tá đến là một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu.

Giọng nói của cô ta vô cùng dịu dàng, dịu dàng đến mức Vân Tiếu Tiếu cảm nhận được sự làm nũng đầy ngầm trách móc không nên có kia.

Vừa rút kim tiêm, cô ta vừa lén lút liếc nhìn Cố Thành, thấy anh không nói gì thì tưởng mình đã được chấp nhận, khuôn mặt cũng ửng hồng lên đôi chút.

“Ngài Cố, tôi tên là Tuyết Nhi, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Nếu đêm nay anh cần gì thì cứ tìm tôi nhé.”

“Đây là quy định mới của bệnh viện các cô à?” Lúc này Cố Thành mới nhìn về phía cô y tá nhỏ bên cạnh.

Bị ánh mắt Cố Thành nhìn đến, cô gái càng thêm e thẹn, tưởng anh có hứng thú với mình, cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng: “Ngài Cố nói quy định gì vậy?”

“Quy định rút kim xong phải tự giới thiệu tên tuổi.”

“À… Không, không có quy định đó. Chỉ là tôi sợ lúc anh có vấn đề gì, người bên cạnh lại không giúp đỡ kịp… Không thể chăm sóc anh chu đáo. Nếu vì sơ suất của tôi mà để anh gặp chuyện thì không hay chút nào.” Cô y tá cuống quýt xua tay.

Vân Tiếu Tiếu đứng bên cạnh không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ, cái gì mà “người bên cạnh giúp không được” chứ? Đây vốn dĩ là công việc của người làm y tá như cô ta mà.

Cô không nói gì, nhưng lại bị một cô y tá lạ mặt ám chỉ châm chọc như vậy.

Rõ ràng là dáng vẻ non nớt ngây thơ, nhưng lại chứa đầy tâm cơ cay nghiệt.

Quả nhiên không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.

“Ồ? Người bên cạnh chăm sóc không tốt, vậy cô thì có thể chăm sóc tốt sao?”

Cố Thành nheo mắt, giơ cánh tay vừa truyền dịch lên, dùng một ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm cô y tá nhỏ.

“Đương nhiên là được rồi, so với người ngoài không chuyên nghiệp, tôi đã qua đào tạo bài bản!” Bị động tác mờ ám của Cố Thành làm giật mình, giọng cô y tá cũng trở nên phấn khích.

“Nếu cô chuyên nghiệp như vậy thì ở lại khu phòng bệnh cao cấp thế này thật sự hơi uổng phí.” Cố Thành thu tay về, lấy điện thoại ra, làm bộ như đang bấm gọi ai đó.

Thấy vậy, cô y tá tưởng mình được công nhận, vội vàng nói: “Tôi cũng có thể làm y tá riêng cho ngài Cố, chỉ là tôi chưa có kinh nghiệm mảng này thôi, ngài Cố không chê là được.”

Từ lúc nhận được thông báo, cô ta đã biết ngài Cố này không phải người bình thường, vừa từ Duy Dã Tắc Hà đến, lại được đích thân bác sĩ Giang tiếp đón.

Ở bệnh viện hạng nhì như thế này, cơ hội tiếp cận người giàu có cỡ này không có nhiều, cô ta nhất định phải nắm chắc.

Suốt cả đêm, cô ta luôn túc trực ở bàn trực y tá, dán mắt vào nút chuông gọi trong phòng bệnh này, chỉ sợ lại lỡ mất cơ hội tiếp cận Cố Thành lần nữa.