Nói xong, bác sĩ lại quay sang nhìn Vân Tiếu Tiếu: “Chị dâu này, không phải tôi trách cô đâu, lần sau đừng để anh ấy gây chuyện như thế nữa, biết chưa?”
"Không phải… Tôi không phải…"
"Cô ấy không phải là Vân Tiếu Tiếu, đây là em gái cô ấy, Vân Thiên Thiên." Chưa kịp để Vân Tiếu Tiếu giải thích, Cố Thành đã lên tiếng.
"Ôi trời, sinh đôi à! Xin lỗi em gái nhé, tại hai chị em giống nhau quá thôi."
"Không sao..." Vân Tiếu Tiếu ngượng ngùng cúi đầu, dù sao vị bác sĩ này cũng từng chữa đau dạ dày cho cô không biết bao lần, hai bên cũng coi như khá quen thuộc.
"Được rồi, vết thương của Lão Cố khá sâu, lại chảy nhiều máu như vậy. Tuy đã khâu lại, nhưng để tránh nhiễm trùng, cứ mỗi 8 tiếng phải thay băng sát trùng một lần."
"Tôi không nằm viện. Tự tôi sát trùng ở nhà là được." Cố Thành từ từ nhắm mắt, giọng vì sức khỏe suy yếu mà càng thêm lạnh lẽo.
"Tôi biết anh cũng là bác sĩ, nhưng anh đã từng nghe câu thầy thuốc không tự chữa bệnh cho mình chưa? Bắt buộc phải nhập viện! Theo dõi 24 giờ! Lần này không đến lượt anh quyết định, không muốn ở cũng phải ở cho tôi! Lát nữa sẽ tiêm thuốc kháng viêm, em gái, cô thay chị gái cô trông chừng anh ấy, nếu có triệu chứng sốt thì lập tức báo cho tôi."
Vị "Hoa Đà" này đã chặn họng Cố Thành, chẳng đợi Vân Tiếu Tiếu đồng ý, trực tiếp ném cho cô thẻ phòng bệnh rồi vội vã rời khỏi phòng khám.
Dù không muốn ở riêng với Cố Thành, nhưng Vân Tiếu Tiếu cũng không chịu nổi tiếng nói của lương tâm trách nhiệm.
Không còn cách nào khác, cô thở dài: "Anh chờ ở đây một lát, tôi ra quầy hướng dẫn hỏi phòng bệnh ở đâu."
Vân Tiếu Tiếu chưa bao giờ biết khoa cấp cứu lúc nửa đêm lại đông bệnh nhân chờ đợi như vậy.
Cầm thẻ phòng trên tay, Vân Tiếu Tiếu đi ngang qua từng phòng cấp cứu đơn giản được quây lại bằng những tấm rèm xanh, bên trong vang lên tiếng rêи ɾỉ đau đớn của bệnh nhân và tiếng thở dốc đầy lo lắng của người nhà.
Cho dù là ai đi nữa, đứng trước sinh lão bệnh tử đều trở nên nhỏ bé và bất lực.
"Bác sĩ Giang, bệnh nhân tụt oxy đột ngột, chỉ còn dưới 85%!"
"Đặt máy thở khí dung, tiêm Beclometasone dipropionate dạng corticoid ngay!"
"Bác sĩ Giang, bên này bệnh nhân hen phế quản đã có dấu hiệu thiếu oxy!"
Tấm rèm phía trước bị kéo mạnh sang một bên, Vân Tiếu Tiếu lại nhìn thấy gương mặt quen thuộc.
"Em gái, sao cô lại ở đây?"
"Tôi định ra quầy hướng dẫn hỏi phòng bệnh ở tầng mấy."
"Tầng 16, lần sau có việc cứ bảo Lão Cố gọi tôi là được, cô khỏi phải chạy. À đúng rồi, tôi tên Giang Hoài." Giang Hoài chỉ vào bảng tên trước ngực.
Nói xong, anh ta lại vội vã chạy vào một phòng cấp cứu khác, biến mất không thấy đâu nữa.
Đỡ Cố Thành lên tầng 16, nơi này toàn là phòng bệnh đơn cao cấp, ngay cả y tá trong phòng trực cũng đông hơn hẳn.
Y tá ở đây đã sớm nhận được thông báo nhập viện của Cố Thành. Vừa vào phòng, hai y tá rất chuyên nghiệp đã vây quanh anh, một người đo huyết áp, tim mạch, người còn lại nhanh chóng truyền dịch kháng viêm cho anh.
Đợi sau khi y tá rời đi, trong phòng bệnh rộng lớn chỉ còn lại hai người bọn họ.
Cánh tay phải của anh đang truyền dịch, nghiêng người dựa vào đầu giường.
Vân Tiếu Tiếu mấy lần định mở miệng phá vỡ sự im lặng, nhưng cổ họng như bị nghẹn, mãi không thốt ra được lời nào. Cô đành ngồi xuống ghế sofa dưới cửa sổ, lặng lẽ nhìn chai dịch truyền trên đầu anh.
"Ngồi lại gần đây một chút."