Chương 28: Đến bệnh viện

"Ồ? Chẳng lẽ bình thường Tiếu Tiếu và em gái em ở bên nhau, cũng đều giữ thái độ không liên quan như thế sao?" Cố Thành cúi đầu nhìn người phụ nữ vẫn đang bám lấy anh.

Đối diện với sự thiếu kiềm chế của Vân Thiên Thiên, Vân Tiếu Tiếu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Thật quá kém cỏi, cô chưa bao giờ như vậy trước mặt Cố Thành.

Nếu Vân Thiên Thiên cứ tiếp tục bộc lộ bản tính như thế này, chuyện hai người tráo đổi thân phận sớm muộn cũng sẽ bị Cố Thành phát hiện!

Không được, phải tìm thời gian nói chuyện rõ ràng với Vân Thiên Thiên mới được.

"Đương nhiên là không phải! Chỉ là em… Chỉ là em…"

"Chuyện vừa rồi, tôi và cô Vân đều là người trong cuộc. Huống hồ, cánh tay tôi còn đang bị thương vì cô ấy." Cố Thành không để ý tới Vân Thiên Thiên, mà giơ cánh tay bị thương lên.

"Nếu tay tôi có vấn đề gì, thì cho dù cô ấy là em gái của Tiếu Tiếu, xét cho cùng, cũng nên cùng tôi đến bệnh viện kiểm tra, đúng không?"

"Đã vậy, người là tôi muốn đưa đi, thì số tiền này của tổng giám đốc Hạ, cũng nên để tôi trả thay cô Vân."

Chưa kịp để Hạ Tuấn phản bác, điện thoại của anh ta đã hiện lên thông báo nhận được ba mươi vạn.

Những người có mặt ở đây đều là nhân vật có máu mặt trong thành phố Phỉ, tiền đã lấy lại rồi, nếu còn tiếp tục dây dưa thì thật sự là quá mất mặt.

"Hạ béo, tay của giáo sư Cố còn đang bị thương đấy, anh đừng có mà làm ra cái bộ dạng đeo bám đàn bà như chưa từng thấy đàn bà vậy." Thẩm Trạch khoanh tay, tựa vào cột đá hành lang trêu chọc.

Tới nước này, dù trong lòng Hạ Tuấn có bực bội thế nào cũng chẳng còn lý do để làm ầm nữa, đành phải để mặc Cố Thành đưa Vân Tiếu Tiếu đi, còn mình thì tức tối rời đi.

Về phần Vân Thiên Thiên, ban đầu cô ta cũng định theo họ tới bệnh viện, nhưng không ngờ Cố Thành lại lấy cớ cô ta bị trật chân, không tiện di chuyển, giao cô ta cho tài xế vừa đến Duy Dã Tắc Hà.

Lúc đầu cô ta vốn giả vờ bị trật chân là để kéo Cố Thành ra, nào ngờ lại vô tình tạo điều kiện cho Cố Thành và Vân Tiếu Tiếu có thời gian ở riêng bên nhau!

Vân Thiên Thiên tức đến giậm chân liên hồi.

Trên xe

Trong không gian chật hẹp, Cố Thành trông rất mệt mỏi, không nhìn cô, cũng không nói gì.

Vết thương ở cánh tay sau khi được xử lý sơ bộ thì đã được băng tạm lại. Không biết có phải vì khoang sau xe quá tối hay không, mà lúc này Vân Tiếu Tiếu nhìn khuôn mặt của Cố Thành lại thấy tái nhợt đến mức không còn chút máu nào.

Cả quãng đường đến bệnh viện đều im lặng đến mức khó chịu, nhưng như vậy cũng tốt.

Bác sĩ trực cấp cứu đã sớm nhận được thông báo, đã đứng chờ sẵn ở cổng từ trước.

Thật ra người bác sĩ này cũng là người quen cũ với Cố Thành và Vân Tiếu Tiếu.

Vừa bước ra khỏi xe, Vân Tiếu Tiếu lập tức nhận ra vị bác sĩ mặc áo blouse trắng đang đứng chờ, chính là "Hoa Đà" thường xuyên đến biệt thự của Cố Thành để chữa bệnh đau dạ dày cho cô.

Bảo sao trong thành phố Phỉ có biết bao bệnh viện hạng ba, vậy mà Cố Thành lại chọn bệnh viện hạng hai tận ngoài vùng ngoại ô thế này.

Bác sĩ trẻ cũng nhận ra Vân Tiếu Tiếu, chỉ là từ ánh mắt nghi hoặc và kinh ngạc của anh ta, Vân Tiếu Tiếu cũng đoán được đôi chút.

Đừng nói là bác sĩ, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy rất khó chịu với bộ đồ hở hang mình đang mặc.

Vào bệnh viện, Vân Tiếu Tiếu đi theo Cố Thành chụp phim. Vì đi lối đặc biệt, lại là người quen nên chẳng mấy chốc đã có kết quả.

“Tôi nói này, Lão Cố, anh có biết tôi bận thế nào không? Còn phải tranh thủ thời gian đến chăm sóc cho anh, bản thân mình thế nào trong lòng anh không tự biết à? Bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi mấy trò đánh nhau bốc đồng như thanh niên trẻ trâu vậy hả?”

Vị bác sĩ trẻ cầm tấm phim chụp, soi thật kỹ dưới đèn đọc phim: “Cũng may là con dao này không đâm trúng dây thần kinh, nếu không thì dù có là thần tiên cũng chẳng thể chữa khỏi hoàn toàn chứng tê liệt cảm giác cục bộ cho anh đâu.”