Chương 26: Sở thích kỳ quái

Cô cầm điện thoại lên, định bấm số gọi cấp cứu.

Nhưng còn chưa kịp bấm số, Cố Thành đã đưa tay đè lên màn hình điện thoại của cô.

“Cô đang lo cho tôi sao? Cô Vân Thiên Thiên?”

Cố Thành tiến lại gần, khi nhắc đến tên, anh cố tình dừng lại một chút, mang theo vài phần trêu chọc.

“Tôi không có.”

Vân Tiếu Tiếu lập tức rụt tay về, như một con thỏ hoảng sợ lùi nhanh về sau một bước.

Lúc này, cô cúi đầu, ánh mắt liếc loạn xạ trên mặt sàn đá cẩm thạch trắng sữa, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Thành.

“Anh Cố, chẳng lẽ anh có sở thích kỳ quái gì à? Sao cứ động một tý là thích áp sát người khác như vậy?”

“Tôi vừa chịu một nhát dao vì cô, vừa mới quay đầu là cô trở mặt không nhận người sao? Cô Vân đúng là rất giỏi khiến đàn ông đau khổ đấy.”

Cố Thành cười khẽ, giọng điệu trách móc mang theo vẻ đùa cợt, vang vọng trong hành lang vắng vẻ.

Khiến Vân Tiếu Tiếu thoáng ngẩn người.

Cố Thành trước mặt, và Cố Thành đáng sợ bệnh hoạn mà cô từng chung sống trước đây, dường như không phải cùng một người.

“Có chuyện gì vậy?”

Những người đàn ông từ phòng bao lầu trên nghe thấy tiếng động thì chạy xuống.

Thấy vết máu đỏ thẫm trên mặt đất còn chưa kịp dọn dẹp, Thẩm Trạch lên tiếng hỏi.

Tiếng còi xe cảnh sát vừa rồi đã làm náo động tất cả khách khứa ở Duy Dã Tắc Hà, đương nhiên cũng bao gồm cả đám người trên tầng cao nhất.

“Không có gì, tình cờ đi ngang qua đây, gặp phải kẻ say rượu quấy rối cô Vân, khuyên ngăn không được nên mới bị đâm một dao thôi.”

Vân Tiếu Tiếu định lên tiếng, nhưng lại bị Cố Thành cướp lời trước.

“Ồ? Quấy rối cô Vân sao?” Thẩm Trạch khẽ nhíu mày.

“Tầng này đa phần là mấy kẻ nhà giàu mới nổi làm giàu nhờ bất động sản. Trong giới nhà giàu mới nổi ở thành phố Phi, loại người vừa có tính cách ngông cuồng như thế, lại còn to gan như vậy, tôi chỉ nghĩ ra được cậu thiếu gia nhà ZR thôi.”

Trong mắt Thẩm Trạch vẫn mang theo ý cười, chẳng hề lộ ra chút cảm xúc nào.

“Anh Thẩm quả là người thông minh.” Cố Thành nói vậy, coi như xác nhận phán đoán của Thẩm Trạch.

“Haha, xem ra gần đây tôi để cho ZR sống quá yên ổn rồi, đến lúc phải cho bọn họ bận rộn một chút.”

Nghe hai người đàn ông nói chuyện, lại nhìn vẻ mặt bình thản nhưng đầy mưu mô của Thẩm Trạch, Vân Tiếu Tiếu cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.

Với thân phận của những người như bọn họ, dù có mâu thuẫn cũng sẽ âm thầm giải quyết trong bóng tối, căn bản chẳng cần đến cảnh sát.

Vì cho dù kẻ gây sự có bị tạm giam, gia đình của họ cũng sẽ nhanh chóng nộp tiền bảo lãnh ra ngoài.

Đối với những người trong giới thương trường này thì chẳng tổn thất gì, hoàn toàn vô tác dụng.

Hôm nay, Vân Tiếu Tiếu mới thực sự chứng kiến cái gọi là nụ cười giấu dao.

“Xin lỗi! Thật sự xin lỗi! Là sơ suất trong công tác quản lý của chúng tôi, khiến các vị tối nay phải hoảng sợ!”

Quản lý sảnh dẫn theo mấy nhân viên bảo vệ tới muộn, cúi người, khúm núm nở nụ cười xin lỗi.

“Anh làm ăn kiểu gì vậy? Cái gì gọi là sơ suất trong quản lý? Sơ suất đến mức để xảy ra hành vi cố ý gây thương tích như vậy sao?”

“Không thấy bạn trai tôi bị thương rồi sao? Anh có biết anh ấy là ai không? Nếu cánh tay anh ấy có vấn đề, không thể làm phẫu thuật, mấy người có đền nổi không?”

Không biết từ khi nào, Vân Thiên Thiên cùng mấy cô gái khác cũng đã xuống tầng.

Vừa tới nơi, cô ta đã nhìn thấy Cố Thành bị thương và Vân Tiếu Tiếu đứng gần nhau, lập tức bốc hỏa.

Đúng lúc quản lý sảnh lên tiếng, tất nhiên cũng trở thành đối tượng trút giận.

“Vâng vâng, cô gái này nói rất đúng. Chúng tôi lập tức sẽ sắp xếp xe đưa ngài Cố đến bệnh viện chữa trị. Xin hãy yên tâm, toàn bộ chi phí y tế của ngài Cố, cũng như chi phí tiêu dùng hôm nay của ngài Thẩm, đều do Duy Dã Tắc Hà chúng tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm.”