Chỉ là cô không ngờ, tên công tử bột nhìn có vẻ ốm yếu này, vậy mà lại khỏe đến vậy.
Mấy lần giằng co, suýt nữa cô đã bị lôi vào bên trong.
Vân Tiếu Tiếu hiểu rõ, nếu không nghĩ cách ngay, e là hôm nay cô sẽ xong thật!
Nhưng cô hoàn toàn không nghĩ ra cách gì để thoát thân!
Chẳng lẽ hôm nay cô thật sự sẽ bị đàn ông làm nhục sao?
“Cô ấy bảo anh buông tay, anh điếc à?”
Còn chưa kịp nghĩ xong. Cố Thành đã đứng chắn giữa hai người.
Cố Thành liếc nhìn tên công tử bột mặt mày dữ tợn, rồi nhìn sang Vân Tiếu Tiếu, đúng lúc bắt gặp đôi mắt ngấn lệ của cô, sắc mặt Cố Thành lập tức trầm xuống.
“Không ngờ đã là năm 2023 rồi mà vẫn còn người dùng mấy trò cưỡng ép này à? Không thấy xấu hổ nhục nhã sao?”
Khóe môi Cố Thành khẽ nhếch lên thành nụ cười, anh không vội ra tay ngay mà chỉ đứng giữa hai người, dáng vẻ lười nhác nhưng khí thế lại cực kỳ áp đảo.
Lúc này, tên công tử bột đã hoàn toàn chìm trong bóng tối của căn phòng trống, anh ta ẩn mình trong góc khuất, tay vẫn giữ chặt không buông mà cũng không nói lời nào.
Chỉ có một cảm giác mơ hồ dâng lên trong lòng Vân Tiếu Tiếu, cảm xúc của tên công tử bột này có gì đó không ổn.
Bởi vì, dù là buổi chiều trong quán cà phê hay vừa rồi trên hành lang, anh ta vốn chẳng phải người có thể nhẫn nhịn được lâu.
Nhưng giờ đây anh ta lại im lặng bất thường, chắc chắn có vấn đề!
Quả nhiên, khi Vân Tiếu Tiếu còn chưa kịp suy nghĩ kỹ hơn thì một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trước mắt cô.
Không ổn!
Vân Tiếu Tiếu giật nảy mình, nhìn thấy tia sáng lao thẳng về phía trước, cô lập tức dùng cả thân mình chắn trước Cố Thành.
“Phập!”
Không đợi Vân Tiếu Tiếu kịp phản ứng, con dao gọt hoa quả đã đâm sâu vào cánh tay phải của Cố Thành.
Cố Thành phản ứng cực nhanh, ngay khoảnh khắc con dao đâm xuống, anh đã kéo Vân Tiếu Tiếu ra sau bảo vệ.
Nhân lúc tên công tử bột còn chưa kịp rút dao ra, Cố Thành lập tức chộp lấy cổ tay anh ta, lôi cả người anh ta ra khỏi góc tối, rồi ném mạnh anh ta vào bức tường hành lang đối diện.
Người đàn ông hét thảm một tiếng, hoàn toàn không kịp đề phòng động tác của Cố Thành.
Anh ta thậm chí còn không ngờ phản ứng và sức mạnh của Cố Thành lại kinh người đến vậy.
Bị quăng mạnh như thế, sống mũi tên công tử bột đập vào tường gãy gập, ngã xuống đất rêи ɾỉ không ngừng, hai tay ôm chặt mũi nhưng vẫn không ngăn được máu tươi trào ra qua kẽ tay chảy xuống sàn.
“Cô Vân, phiền cô gọi cảnh sát.”
Vừa nói, Cố Thành vừa rút con dao gọt trái cây vẫn còn cắm trong cánh tay ra.
“Cánh tay anh… Đang chảy máu…”
Vân Tiếu Tiếu có chút lo lắng, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào vết thương trên tay Cố Thành, trong giọng nói còn ẩn chứa cả sự áy náy.
Dù sao thì chuyện này cũng đều bắt nguồn từ việc anh cứu cô.
Máu đỏ tươi trào ra từ vết thương, thấm đẫm bộ vest đen trên người anh.
Đến cả chiếc sơ mi trắng bên trong cũng bị nhuộm thành màu đỏ sẫm, ướt đẫm đến tận ống tay áo.
Chất lỏng dinh dính sền sệt chảy từ cổ tay nhỏ giọt xuống mặt đất, vậy mà trên mặt người đàn ông chẳng hề có lấy một chút nhíu mày.
Khi cảnh sát đến nơi, tên cong tử bột nằm dưới đất đã yên lặng, anh ta ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Cố Thành.
“Anh thực sự yêu người phụ nữ này đến thế sao? Vì cô ta mà chịu bị đâm cũng không tiếc hả?”
“Nếu cô ta quyến rũ đến mức khiến anh bám riết không buông, vậy tôi đương nhiên cũng muốn thử xem cô ta có mùi vị gì. Phụ nữ mà, không có vết sẹo thì sờ vào mới đã tay.”
Cố Thành vẫn nở nụ cười, đưa tay ôm chặt lấy Vân Tiếu Tiếu bên cạnh.
“Haha, anh đúng là đáng mặt đàn ông đấy.”
Đó là câu cuối cùng của tên công tử bột trước khi bị cảnh sát dẫn đi.
“Phải đến bệnh viện băng bó mới được…”
Vân Tiếu Tiếu cúi đầu, chăm chú nhìn cánh tay bị thương của Cố Thành, vừa lẩm bẩm tự nói.