“Chỉ cần cô không nói, tôi không nói, chị cô vĩnh viễn sẽ không biết chuyện giữa chúng ta.”
Cố Thành mỗi khi nói một câu lại tiến sát lại gần cô thêm một chút.
“Sao vậy? Ba mươi vạn đã đủ khiến cô lao vào lòng một người đàn ông xa lạ, nịnh bợ lấy lòng. Vậy mà một trăm vạn đổi lấy một đêm bên tôi, cô lại không chịu sao?”
Áp lực đè nén khiến Vân Tiếu Tiếu cũng cảm thấy kỳ lạ.
Tại sao cô vốn luôn bình tĩnh đối mặt mọi chuyện, nhưng cứ gặp Cố Thành là lại dễ dàng mất kiểm soát như vậy.
“Đồ thần kinh!”
Vân Tiếu Tiếu chẳng buồn dây dưa thêm với Cố Thành nữa.
Cô bực tức thấp giọng mắng một tiếng, nghiêng người lách sang bên cạnh, nhanh chóng rời đi.
Khó khăn lắm mới đổi được Vân Thiên Thiên cho anh, sắp thoát khỏi móng vuốt quỷ dữ, giờ lại vì một trăm vạn mà tự nguyện dâng hiến bản thân?
Đúng là nực cười.
Cô cũng chẳng định quay lại phòng bao trên lầu, đã vất vả thoát ra được rồi, không tranh thủ trốn ngay thì còn đợi đến lúc nào nữa?
Điều khiến cô nhẹ nhõm chính là Cố Thành dường như không đuổi theo.
Ngay khi Vân Tiếu Tiếu đang thở phào nhẹ nhõm, bỗng một người từ phòng bao bên cạnh đi ra.
Tốc độ cô bước đi, hay nói đúng hơn là vội vã bỏ chạy, vốn không chậm, nên va mạnh vào người vừa bước ra.
Người đàn ông bị đυ.ng lùi về sau mấy bước, lập tức nổi giận mắng lớn: “Mẹ kiếp! Đứa chó nào đi đường mà không có mắt thế hả!”
Vân Tiếu Tiếu cũng bị đυ.ng không nhẹ.
Đợi cả hai định thần lại, nhìn rõ đối phương, cả hai đều sững người.
“Ồ! Xem ai đây! Ban ngày cô hắt nước lên người tôi ở quán cà phê, tôi vẫn còn tức đấy, không ngờ cô lại chủ động tới tận cửa!”
Người đàn ông nhận ra Vân Tiếu Tiếu, còn cô dĩ nhiên cũng nhận ra anh ta.
Trước mắt chính là tên công tử bột bại gia đã bị cô từ chối ở quán cà phê hồi chiều.
"Không ngờ cô cũng có bản lĩnh thật đấy, đến chỗ thế này mà cũng vào được, đúng là tôi đã xem thường cô rồi." Tên công tử bột ngẩng đầu, liếc mắt nhìn ra sau lưng Vân Tiếu Tiếu mấy lần: "Cái tên cứu cô ấy chiều này đâu? Gọi là… Gọi là… Gọi gì ấy nhỉ? À! Nhớ ra rồi, Cố Thành chứ gì! Tôi còn chưa tính sổ với anh ta đâu! Anh ta đâu rồi? Nhìn cô có vẻ đi một mình à? Người ta vừa cứu cô xong, cô đã lập tức đá anh ta qua một bên, rồi chạy tới đây kiếm đại gia khác hả?"
"Tôi khuyên anh nên giữ mồm giữ miệng cho cẩn thận. Chuyện hồi chiều rõ ràng là anh tự mình đến bắt chuyện không được, rồi thẹn quá hóa giận mà sỉ nhục người khác trước, tự chuốc lấy khổ thì đừng trách ai."
Trên có Hạ Tuấn như sói đói, dưới lại gặp phải tên công tử bột trả thù.
Vân Tiếu Tiếu chỉ thấy đầu mình sắp nổ tung. Nửa đời người chưa từng gặp mấy chuyện dở khóc dở cười thế này, vậy mà hôm nay lại cùng lúc đổ dồn lên cô.
Tên công tử bột trước cửa phòng bao vốn đã tích đầy lửa giận.
Giờ nhìn thấy Vân Tiếu Tiếu bình tĩnh thản nhiên như vậy, anh ta càng cảm thấy như đấm vào bông mềm, cực kỳ bực bội.
Anh ta nhất định phải khiến cô khóc lóc cầu xin anh ta!
Để xem cô có còn dám đứng đây mạnh miệng với anh ta không!
“Con đàn bà này cũng giỏi diễn trò đấy nhỉ!”
Tên công tử bột mặt mày âm u, nhìn là biết đang ủ mưu tính toán xấu xa.
“Tôi thật sự muốn xem thử tối nay không có đám đàn ông kia thì cô còn diễn được trò gì!”
Anh ta lao lên một bước, lập tức túm lấy cánh tay của Vân Tiếu Tiếu, làm bộ muốn lôi cô vào căn phòng trống bên cạnh.
“Anh làm gì vậy! Buông ra! Anh làm thế là phạm pháp đấy biết không! Thả tôi ra!”
Vân Tiếu Tiếu bám chặt lấy khung cửa, không dám thả lỏng tay chút nào.
Bởi vì cô biết, một khi bị tên công tử bột này kéo vào trong, đừng nói là bình yên đi ra, đến việc có thể thoát ra nổi hay không cũng là chuyện không chắc chắn!