Chương 23: Chắn đường

Vì dịch mật lưu lại trong miệng quá lâu, nên dù cô đã nôn sạch số rượu vừa uống vào, trong miệng vẫn đầy vị đắng chát.

Mở vòi nước sứ trắng, Vân Tiếu Tiếu cúi người liên tục súc miệng, nhưng cơn bỏng rát dữ dội ở dạ dày vẫn khiến cô nhíu chặt mày.

Cô rút khăn giấy lau khô nước trên mặt, ngồi thụp xuống đất một lúc lâu, mãi đến khi có người bước vào, cô mới chậm rãi đứng dậy trong ánh mắt khó hiểu của đối phương rồi đi ra ngoài.

Thật lòng mà nói, vào lúc này, cô quả thực có chút nhớ đến vị bác sĩ mà Cố Thành từng tìm cho cô.

Vân Tiếu Tiếu vịn tay lên lan can kính trong suốt, cơ thể khẽ tựa vào bức tường ở góc hành lang treo lửng, cô từ từ nhắm mắt, thở dốc từng hơi nặng nề.

Cô thường hay nghĩ đến những giả thiết.

Giả sử mình không mang mối thù phải trả, có lẽ cô đã sớm không thể chịu đựng nổi cơn đau dạ dày liên hồi này.

Có lẽ cô đã chọn một ngôi làng nhỏ yên bình, sống những ngày tháng tự do đến cuối đời.

Ít nhất cũng không phải để cho cơn đau dạ dày cứ tái phát rồi hành hạ mãi như thế này.

Bỗng nhiên hình ảnh khi nãy cô bị Hạ Tuấn ôm ấp lại hiện lên trong đầu, khuôn mặt béo núc đầy da^ʍ dê ấy suýt nữa lại khiến Vân Tiếu Tiếu buồn nôn lần nữa.

“Ôi, cơ thể vốn đã hỏng, giờ ngay cả linh hồn cũng trở nên dơ bẩn rồi.” Cô tự giễu cười nhẹ.

Vị trí hành lang treo này vô cùng tuyệt vời, đối diện thẳng với chiếc đèn chùm pha lê xuyên suốt cả tòa nhà, ánh sáng rực rỡ.

Dù Vân Tiếu Tiếu có nhắm mắt, vẫn có thể cảm nhận được ánh sáng vàng nhạt xuyên qua mí mắt.

Chỉ là ánh sáng ấy không duy trì được bao lâu. Vân Tiếu Tiếu cảm nhận được rõ ràng xung quanh mình bỗng tối sầm lại.

"Cô Vân đứng đây, chẳng lẽ đang cố tình đợi tôi sao?"

Chỉ thấy người đàn ông trước mặt cổ áo hơi mở, đứng ngược sáng, cúi đầu, khuôn mặt không chút biểu cảm đứng trước mặt cô.

Có lẽ vì nhắm mắt quá lâu, nên khi Vân Tiếu Tiếu nhìn Cố Thành dưới ánh sáng ngược như thế này, lại cảm giác như quanh anh phủ lên một lớp hào quang mờ nhạt, khiến cho vẻ lạnh lùng trên gương mặt anh dịu đi đôi chút.

"Tôi không có."

"Không có? Vậy cô Vân không ở bên tổng giám đốc Hạ, chạy tới hành lang treo này làm gì?" Cố Thành cúi người tiến lại gần, đôi mắt phượng đẹp mê hồn chăm chú nhìn cô, như đang muốn quan sát điều gì đó.

Bị ánh mắt dò xét ấy nhìn chằm chằm, Vân Tiếu Tiếu có chút chột dạ, cơ thể vốn còn tựa vào lan can, giờ cũng vô thức đứng thẳng dậy.

"Sắc mặt cô Vân không được tốt lắm, có chỗ nào không khỏe sao? Lúc nãy hình như tôi có nghe thấy gì đó về chuyện sức khỏe? Chị gái cô vốn bị bệnh dạ dày rất nặng, chẳng lẽ em gái như cô Vân cũng vậy?"

Khóe môi Cố Thành khẽ cong lên một nụ cười nhạt mang ý cợt nhả, lông mày hơi nhướng lên.

"Tôi không có."

"Cô Vân, có ai từng nói với cô, cô và chị gái cô có tính cách rất giống nhau không?"

"Ý anh là gì?" Vân Tiếu Tiếu bất chợt ngẩng đầu nhìn thẳng vào Cố Thành.

"Ý trên mặt chữ thôi. Ngay cả thói quen khi nói chuyện thích nhìn thẳng vào mắt người khác, hai người cũng rất giống nhau."

"Tôi không hiểu anh đang nói gì. Nhưng tốt nhất anh nên cách xa tôi một chút, dù sao chị tôi vẫn còn đang đợi anh trong phòng bao trên lầu."

Vân Tiếu Tiếu lạnh giọng nói xong định lên lầu, cô không muốn, cũng không nguyện dây dưa thêm với Cố Thành nữa.

Nhưng ngay khi cô vừa xoay người chuẩn bị bước lên lầu, Cố Thành đã nhanh hơn một bước chắn trước mặt cô.

"Anh có ý gì vậy?" Vân Tiếu Tiếu tức giận hỏi.

"Một trăm vạn."

"Cái gì?" Vân Tiếu Tiếu nhíu mày, bị câu nói chẳng đầu chẳng đuôi của Cố Thành làm cho ngơ ngác.

"Nếu cô đã có thể vì ba mươi vạn mà lấy lòng tên béo kia, vậy tôi ra giá một trăm vạn." Cố Thành ép sát từng bước, Vân Tiếu Tiếu không có đường lùi, bị anh dồn đến sát lan can kính, nửa người gần như nghiêng hẳn ra ngoài.

"Bỏ anh ta đi, tối nay đi với tôi."

"Cố Thành, anh điên rồi à? Anh là bạn trai của chị tôi đó!"