Chương 22: Theo dõi

Có những người đàn ông, dù có tiền, cũng không thể thay đổi được bản tính thô lỗ, thấp kém đã ăn sâu vào xương tủy họ.

Nếu không phải vì muốn anh ta phải trả giá cho hành động vừa rồi, cô cũng chẳng thèm đóng vở kịch này với anh ta.

Những người đàn ông chỉ biết hạ thấp, sỉ nhục phụ nữ để tìm lại thể diện như thế, là điều mà Vân Tiếu Tiếu khinh bỉ nhất.

Trong lòng thì âm thầm mắng chửi, nhưng bên ngoài Vân Tiếu Tiếu vẫn giữ nguyên tư thế mập mờ như lúc nãy với Hạ Tuấn. Hạ Tuấn không định buông tay, còn Vân Tiếu Tiếu cũng không thể trở mặt ngay lúc này, chỉ đành gượng cười mà duy trì thế giằng co.

Mấy người phụ nữ khác thấy Vân Tiếu Tiếu chỉ nói mấy câu đã kiếm được ba mươi vạn, bảo là không ghen tị thì đúng là giả dối, ngay cả Vân Thiên Thiên trong mắt cũng hiện lên vẻ đố kỵ.

Vì thế, đám phụ nữ này cũng quay sang bám lấy những người đàn ông đã đưa mình đến đây tối nay, ai nấy đều nịnh nọt lấy lòng, hy vọng cũng có thể moi thêm chút lợi lộc từ mấy vị thiếu gia nhà giàu kia.

Đèn chùm pha lê sang trọng trên trần dần mờ đi, thay vào đó là những ánh đèn đỏ xanh đan xen tạo nên bầu không khí mập mờ.

Trong ánh sáng mờ ảo, màu sắc rực rỡ va chạm vào nhau, càng khiến bữa tiệc đêm nay lên đến đỉnh điểm, ai nấy đều mải chơi, không ai để ý đến ai nữa.

Bên này, Vân Tiếu Tiếu vẫn đang âm thầm tính toán kế hoạch thoát thân, không hề nhận ra trong những tiếng cười vui vẻ ấy có một ánh mắt âm u, lạnh lẽo đang dõi theo cô.

"A Thành, anh đang nhìn gì vậy? Lời em nói nãy giờ anh có nghe không?" Vân Thiên Thiên làm nũng, khoác lấy tay Cố Thành rồi khẽ lắc nhẹ.

"Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi anh như thế?" Cố Thành hoàn hồn lại, liếc nhìn Vân Thiên Thiên bên cạnh, trong mắt anh không còn vẻ dịu dàng như ban nãy, thay vào đó là sự lạnh lẽo lộ ra từ tận đáy mắt.

"Với lại, anh có cho phép em chạm vào anh sao?" Ánh mắt Cố Thành di chuyển từ khuôn mặt Vân Thiên Thiên xuống cánh tay cô ta đang khoác chặt lấy anh.

Ánh mắt đó giống như lưỡi dao sắc bén, khiến Vân Thiên Thiên hoảng hốt vội vàng rụt tay lại.

"Cố… Cố Thành, anh làm sao vậy? Có phải em đã nói gì sai khiến anh giận rồi không?"

Cố Thành không trả lời câu hỏi của Vân Thiên Thiên, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta. Sau khi xác định cô ta không dám chạm vào anh nữa, ánh mắt anh lại quay trở về chỗ lúc nãy.

Vân Thiên Thiên chưa từng thấy Cố Thành như vậy, sự lạnh lùng đột ngột ấy khiến cô ta nổi da gà, thậm chí cô ta còn nhìn thấy trong mắt anh có chút chán ghét.

Bộ dạng này của Cố Thành khiến Vân Thiên Thiên vô cùng sợ hãi.

Nhưng rồi Vân Thiên Thiên nhanh chóng nghĩ ra, những người phụ nữ khác ở đây hôm nay đều toàn mặc đồ hàng hiệu, chỉ có cô ta mặc bộ đồ rách nát mượn từ Vân Tiếu Tiếu, chắc chắn là làm Cố Thành mất mặt nên anh mới tức giận như vậy.

Dù sao thì những lần trước Cố Thành dẫn cô ta đến các buổi tiệc kiểu này, cô ta đều ăn mặc chỉnh chu, còn anh thì luôn quan tâm, dịu dàng với cô ta.

Nghĩ vậy, Vân Thiên Thiên càng tức tối, hung hăng lườm bóng lưng của Vân Tiếu Tiếu, khuôn mặt xinh đẹp lộ rõ sự dữ tợn, hai hàm răng cắn chặt, phát ra cả tiếng ken két.

Còn bên phía Vân Tiếu Tiếu cũng đang vô cùng khổ sở.

Từ sau khi chuyển khoản cho cô, Hạ Tuấn càng trở nên trắng trợn, tay chân lả lướt khắp người cô không chút kiêng dè.

Cô đã né tránh mấy lần những đυ.ng chạm đê tiện của anh ta, nhưng khổ nỗi toàn thân vẫn bị kìm chặt, khoảng trống để né tránh thật sự quá ít, những vùng da lộ ra ngoài ít nhiều vẫn bị anh ta sờ soạng thêm mấy lần.

Hậu quả của việc uống rượu khi bụng đói cũng bùng phát ngay lúc này, dạ dày bất chợt co thắt dữ dội, mật và dịch chua lẫn vào nhau, cuồn cuộn trào ngược lên, khó mà kìm nén nổi.

Vân Tiếu Tiếu cảm thấy chỉ một giây nữa thôi là cô sẽ nôn ra.

Không biết lấy sức lực từ đâu, cô bất ngờ vùng dậy, sau đó bất chấp ánh mắt nghi hoặc của mọi người, nhanh chóng chạy ra khỏi phòng VIP.