Nhưng điều đó cũng khiến cô tỉnh ngộ, bản thân nên thu lại bớt tính cách thật trước mặt Cố Thành.
Tối nay, cô thật sự không muốn lại có thêm rắc rối nào nữa.
"Cô Vân, hôm nay mọi người tụ tập ở đây là để vui vẻ, phụ nữ biết giữ kẽ tôi có thể hiểu, nhưng đừng có quá đáng, sự kiên nhẫn của tôi cũng có giới hạn thôi."
Hạ Tuấn đặt ly rượu trong tay xuống bàn, lực tay khá mạnh, khiến mặt bàn vang lên một tiếng "cốc" nặng nề.
Lần này, anh ta dứt khoát vung tay, hai tay siết chặt eo Vân Tiếu Tiếu, trực tiếp kéo cô đặt lên đùi mình, sau đó dùng cánh tay to khoẻ quấn chặt lấy cô.
Toàn bộ động tác diễn ra quá nhanh, căn bản không cho Vân Tiếu Tiếu kịp phản ứng.
"Anh làm gì vậy?"
Vân Tiếu Tiếu nhíu mày, trừng mắt giận dữ nhìn gương mặt béo phệ phóng đại trước mặt.
Cô dồn hết sức giãy giụa, nhưng chênh lệch thể lực và vóc dáng quá lớn, hoàn toàn không thể vùng ra được.
Hạ Tuấn không ngờ Vân Tiếu Tiếu lại khó chơi như vậy, khiến anh ta mất mặt trước mọi người, anh ta lập tức cảm thấy nổi nóng.
"Cô Vân, tốt nhất là đừng có không biết điều. Giả vờ cũng nên có chừng mực thôi!"
"Chẳng lẽ bình thường anh Hạ đều đối xử với phụ nữ như vậy sao? Không thuận theo thì dùng vũ lực? Nhìn cách anh kéo tôi vừa rồi, chắc cũng chẳng phải lần đầu làm thế nhỉ?"
Vân Tiếu Tiếu cười lạnh, ánh mắt nhìn thẳng vào Hạ Tuấn.
Dù thân thể bị khống chế, nhưng lời lẽ của cô hoàn toàn không chịu lép vế.
"Em gái, đừng có giả vờ thanh cao nữa, đều là ra ngoài chơi thôi mà, nhìn cách cô ăn mặc kìa, rõ ràng cũng giống chúng tôi thôi. Thời buổi bây giờ, giữ kẽ chẳng đáng giá lấy một xu, nó sẽ chẳng giúp cô tăng thêm giá trị đâu."
Lời nói của người phụ nữ khiến l*иg ngực Vân Tiếu Tiếu sôi sục.
Nhất là khi cô nhìn thấy Cố Thành vẫn thản nhiên như không, sự phẫn nộ trong lòng cô lại càng dâng trào không ngừng.
Cô hít sâu một hơi, đáp: "Được."
Chỉ thấy Vân Tiếu Tiếu dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, vẫn nghiêng người ngồi trên đùi Hạ Tuấn, chỉ là hai tay cô chậm rãi vòng lên cổ anh ta.
Cô không còn giãy giụa chống cự, mà đổi sang dáng vẻ làm bộ làm tịch quyến rũ lấy lòng, thuận thế tựa vào l*иg ngực người đàn ông.
"Nếu anh Hạ đã thích tôi như vậy, tôi cũng không nên từ chối hết lần này đến lần khác. Chỉ có điều, tôi muốn biết trước, anh Hạ định thể hiện tấm lòng với tôi như thế nào?"
Hạ Tuấn hơi sững người.
Sau đó lập tức siết chặt vòng eo nhỏ nhắn của Vân Tiếu Tiếu, cười lớn: "Hahahaha, thế mỹ nhân muốn tấm lòng bao nhiêu đây?"
"Ba mươi vạn."
"Được! Chỉ là chút tiền nhỏ thôi, nhưng tôi chưa bao giờ vung tiền vô ích, cô phải nói xem với số tiền ba mươi vạn này, tôi sẽ nhận được gì."
Hạ Tuấn nắm lấy tay Vân Tiếu Tiếu, vài ngón tay thô ráp không ngừng cọ xát trong lòng bàn tay cô, khiến cô cảm thấy ghê tởm buồn nôn.
Nhưng cô vẫn cố đè nén cảm xúc, hai tay vòng qua cổ anh ta lại siết chặt thêm chút nữa, ghì sát đầu người đàn ông lại gần mình hơn.
"Đương nhiên là, anh Hạ muốn gì thì có được cái đó."
Tiếng thì thầm bên tai của người phụ nữ như cành liễu xuân phất phơ, mơn man thần kinh của Hạ Tuấn.
"Tốt! Không thành vấn đề!"
Hạ Tuấn bị trêu chọc đến mê muội, rất nhanh đã mất đi khả năng suy xét, lập tức đồng ý không chút do dự.
"Xuân tiêu ngắn ngủi, vậy thì chuyển khoản đi thôi."
"Vội thế sao? Hahaha, được."
Nhìn tài khoản WeChat tăng thêm ba mươi vạn, Vân Tiếu Tiếu cảm thấy như vừa được xả giận.
Vừa rồi tên đàn ông này làm cô ghê tởm ba lần, giờ lừa anh ta ba mươi vạn cũng coi như hợp lý.
"Không ngờ, cô cũng chỉ là bề ngoài trông có vẻ khác biệt, bản chất cũng chẳng khác gì đám đàn bà kia, đều là loại có tiền là có thể chơi, hahahaha."