Chẳng lẽ cô ta không nhận ra những lời vừa rồi nghe thì có vẻ nhã nhặn rộng lượng, nhưng thực chất lại vô cùng rẻ tiền hay sao?
Theo tính cách của bản thân, cô tuyệt đối sẽ không nói ra những lời như vậy.
Nghĩ vậy, ánh mắt Vân Tiếu Tiếu chuyển sang nhìn bên cạnh Vân Thiên Thiên.
Cố Thành ngồi bên trái Vân Thiên Thiên, trên mặt vẫn treo nụ cười như đang thưởng thức một vở kịch, ánh mắt mang theo vài phần châm biếm, dường như chẳng có chút nghi ngờ nào.
Không sao cả, chỉ cần Cố Thành không phát hiện ra manh mối là được.
"Thì ra là vậy, em gái, sớm biết cô tới đây để tìm bạn trai, tôi đã đến bên cạnh cô từ lâu rồi, haha. Nhìn thân hình nhỏ nhắn này xem, thật là đầy đặn quyến rũ."
Nói rồi, bàn tay béo mập của người đàn ông lại lần nữa mò lên đùi Vân Tiếu Tiếu.
Lúc này, trong phòng bao rộng lớn, ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người vốn luôn bị lãng quên là cô.
Những ánh mắt ấy khiến Vân Tiếu Tiếu lại nhớ tới khoảng thời gian bị cô lập ở trường học, những ánh mắt của bạn học và thầy cô nhìn cô khi ấy.
Hoặc là xem kịch, hoặc là chế giễu, hoặc là khinh bỉ, không có tin tưởng và tôn trọng.
"Tổng giám đốc Hạ, tôi thật sự không thích như vậy. Cho nên, làm ơn hãy bỏ tay anh ra khỏi đùi tôi, được chứ?"
Vân Tiếu Tiếu cụp mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm “móng heo” kia.
Giọng cô rất ôn hòa mềm mại, hoàn toàn không có chút cảm xúc nào.
Cứ như thể người đang bị quấy rối không phải là cô vậy.
Người đàn ông béo bên cạnh bị sự cứng rắn lạnh lùng của Vân Tiếu Tiếu làm cho cứng đờ.
Suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng vẫn miễn cưỡng rút tay về.
"Em gái, đừng có làm bộ thanh cao nữa, tối nay mọi người tụ tập là để vui chơi, cô làm tụt hứng tổng giám đốc Hạ như vậy chẳng phải hơi quá rồi sao?"
Người phụ nữ vừa lên tiếng ăn mặc rất sang trọng, thoạt nhìn có vẻ quý phái nhưng lời nói lại thô tục chẳng kém Vân Thiên Thiên.
"Đúng vậy, cô Vân đã không muốn chơi thì đến đây làm gì? Vừa muốn giữ giá lại vừa muốn ra vẻ, thật chẳng thú vị chút nào."
Một người phụ nữ khác ở bên cạnh cũng vội vàng hùa theo.
Không khí vốn đang vui vẻ cười nói, tràn ngập mùi rượu, lại rơi vào sự im lặng lạnh lẽo.
Vân Tiếu Tiếu không đáp trả hai người phụ nữ, thậm chí cũng chẳng tức giận.
Bởi vì cô luôn cho rằng, đối mặt với những kẻ không cùng tư tưởng, giải thích chỉ tổ tốn công vô ích.
Giống như đàn gảy tai trâu, phí công vô ích.
Huống hồ từ thời trung học cô đã học được cách không quan tâm tới ánh mắt người khác.
Thay vì phí sức cãi nhau, chẳng bằng tập trung đề phòng tên đàn ông biếи ŧɦái bên cạnh, tránh để anh ta nhân lúc sơ hở bỏ thuốc mình.
“Tôi nói này Hạ mập, nói cho cùng thì cô ấy cũng là em vợ của giáo sư Cố đấy, chị gái người ta còn đang ở đây, anh ức hϊếp người ta trắng trợn như vậy có phải hơi quá đáng rồi không? Dù có muốn làm anh em rể với giáo sư Cố thì với số tài sản hiện tại của anh, e là còn chưa đủ trình đâu nhỉ?"
Khi Vân Tiếu Tiếu còn đang suy nghĩ, Thẩm Trạch với giọng điệu nhẹ nhàng vui vẻ đã cắt ngang những lời châm chọc của đám phụ nữ.
"Thẩm Trạch, nói thì nói, đừng có động một tí lại gọi tôi là thằng mập, anh biết tôi ghét cái cách gọi đó mà!"
Hạ Tuấn cảm thấy bị sỉ nhục, lớn tiếng đáp lại.
"Tôi nói chuyện, khi nào tới lượt Hạ mập lên tiếng thế? Hửm?"
Thẩm Trạch nhướng mày, khóe môi nhếch lên đầy châm chọc, ánh mắt khinh thường nhìn Hạ Tuấn phía đối diện, cả người toát ra vẻ lấc cấc bất cần.
Vân Tiếu Tiếu cũng không ngờ, trong hoàn cảnh này lại có người chịu đứng ra nói đỡ cho cô.
Cô ngẩng đầu nhìn sang, vừa vặn chạm phải ánh mắt cong cong như vầng trăng non của Thẩm Trạch, anh ta đang mỉm cười với cô.
Bản năng cảnh giác khiến Vân Tiếu Tiếu sinh ra sự đề phòng cực mạnh đối với Thẩm Trạch.
Những kẻ như anh ta, tuyệt đối không vô duyên vô cớ tốt bụng với người lạ.
Nhưng anh ta muốn lấy gì từ cô đây?
Vân Tiếu Tiếu hoàn toàn không đoán ra.
"Cô Vân tuy là do tôi đưa tới, nhưng tôi cũng không có quyền yêu cầu cô ấy phải làm gì. Có điều, hôm nay xem ra tính cách cô Vân này thực sự khá giống Tiếu Tiếu đấy."
Vân Tiếu Tiếu nghe ra được, câu nói này của Cố Thành rõ ràng là không có ý định giúp cô giải vây.