Chương 18: Giả vờ tỏ ra thuần khiết

"Chẳng phải đều là chị em cả sao, chỉ là cởi một cái áo sơ mi thôi mà? Bên trong còn mặc áo hai dây đấy vậy mà cũng khóc, có mất miếng thịt nào đâu, sao phải làm quá lên thế? Nhìn bọn tôi đây này, ai mà chẳng cởi nhiều hơn cô? Thật là làm bộ làm tịch!"

Tiếng oán trách sắc bén của người phụ nữ kéo Vân Tiếu Tiếu ra khỏi những ký ức vừa rồi.

Lúc này cô mới phát hiện ra, không biết từ khi nào bàn tay mình đã siết chặt lại, móng tay cắm sâu vào da thịt mà cô hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.

Lá bài poker mới tinh trong tay cũng đã bị cô vò nát, trở nên nhăn nhúm.

Bên kia.

Chiếc áo sơ mi trắng trên người Vân Thiên Thiên đã bị vứt lên sofa.

Lúc này cô ta đang quấn chặt chiếc áo vest kẻ xám của Cố Thành, rúc đầu vào l*иg ngực anh, khóc nức nở không ngừng.

Chỉ là một hành động yếu đuối, vậy mà lại bị mấy người phụ nữ trong phòng chỉ trích.

Có lẽ bọn họ đang ghen tị vì Vân Thiên Thiên có người đàn ông quan tâm như vậy, ai mà biết được.

Nhưng rõ ràng Cố Thành hoàn toàn có thể lên tiếng ngăn cản, vậy mà anh chẳng làm gì, mặc cho Vân Thiên Thiên cởi bỏ lòng tự trọng của mình trước mặt mọi người.

Vân Tiếu Tiếu lạnh lùng quan sát "chính mình" đang cuộn tròn trong lòng Cố Thành, trong lòng không khỏi tự giễu.

Đúng là loại đàn ông như bọn họ vĩnh viễn chẳng bao giờ thật lòng, dù có mang danh bạn gái chính thức thì sao? Chẳng qua cũng giống như những người phụ nữ khác ở đây, chỉ là món đồ chơi để làm bọn họ vui vẻ mà thôi.

Ánh mắt Vân Tiếu Tiếu lướt qua Vân Thiên Thiên, trong mắt mang theo vài phần châm chọc, dường như rất hài lòng với cảnh tượng trước mặt.

Khóe môi đỏ thắm cong lên một đường cong đầy khıêυ khí©h.

Nhưng cô lại không nhận ra, cảm xúc vô tình bộc lộ ấy đã bị Thẩm Trạch ngồi đối diện nhìn thấu hết.

Người đàn ông đan hai tay trước miệng, ngón tay cái chống cằm, chăm chú nhìn cô đầy hứng thú.

"Được rồi Đổng Tư, giáo sư Cố là do chúng ta tốn bao nhiêu công sức mới mời đến, cô đừng làm loạn nữa. Hơn nữa bạn gái người ta lần đầu tham gia buổi tụ họp, ngại ngùng một chút cũng là chuyện bình thường."

Bên cạnh Đổng Tư, cậu Tả xưa nay ít nói lúc này lại hiếm khi mở miệng, khẽ hòa giải bầu không khí có phần ngượng ngùng.

Dù giọng điệu của anh ta không có vẻ giận dữ.

Nhưng bị anh ta nhắc nhở, Đổng Tư rõ ràng có chút e ngại, đành ngượng ngùng nuốt lại những lời sắp thốt ra.

Vân Tiếu Tiếu im lặng, ánh mắt trong veo liên tục đảo quanh bọn họ, nhìn rõ từng đợt sóng ngầm trong ván cờ này.

Trước đây dù Vân Tiếu Tiếu và Cố Thành là bạn trai bạn gái, nhưng cô chưa bao giờ xen vào đời sống riêng tư của anh.

Cố Thành cũng chưa từng yêu cầu cô tham gia những buổi tụ tập thế này, đây là lần đầu tiên.

Chỉ có điều, lại là trong hoàn cảnh châm biếm như thế này.

"Được rồi Tiếu Tiếu, khóc nữa là lớp trang điểm của em sẽ lem đấy."

Cố Thành cười nhạt, như đang dịu dàng dỗ dành, nhưng ẩn sau câu nói lại là sự thiếu kiên nhẫn.

"Vâng."

Nghe Cố Thành lên tiếng, Vân Thiên Thiên thuận thế khẽ đáp một tiếng.

Cô ta hít hít cái mũi đỏ ửng, trong mắt còn đọng lại giọt lệ, trông chẳng khác gì một chú cừu non ngoan ngoãn, nghe lời.

Dù gì Vân Thiên Thiên cũng là người lăn lộn chốn ăn chơi đã lâu, qua lại với đủ loại người, đương nhiên biết thế nào là dừng đúng lúc.

Vốn dĩ cô ta chỉ muốn giả vờ tỏ ra thuần khiết, ngây thơ, để có thể giành được thêm sự thương yêu và cưng chiều từ Cố Thành mà thôi.

Chỉ là, Vân Thiên Thiên chỉ nghe thấy những lời lẽ bề ngoài của Cố Thành, mà không nhận ra cảm xúc ẩn giấu thực sự trong lòng người đàn ông ấy.

Một người đang đóng vai bạch liên hoa ngây thơ trong sáng, một người đang đóng vai quý ông lịch lãm.

Vân Tiếu Tiếu ngồi bên cạnh xem kịch, trong lòng không khỏi thầm vỗ tay tán thưởng cho cặp ảnh đế, ảnh hậu này.

Đúng lúc mọi người điều chỉnh lại tâm trạng, chuẩn bị bắt đầu vòng chơi tiếp theo, cánh cửa phòng bao bị ai đó mạnh mẽ đẩy ra.