Thời ấy, Vân Thiên Thiên như một nữ hoàng trong trường, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Trong giờ thể dục, chỉ cần cô ta than nóng một câu, lập tức có nam sinh vui vẻ chạy đi mua nước lạnh cho cô ta.
Nhưng sự nuông chiều quá mức từ nhỏ khiến Vân Thiên Thiên trở nên quá tự tin.
Đến mức sau này đã trêu chọc phải đám du côn mà cô ta vốn không nên dính vào.
Cô ta tưởng có thể đùa giỡn với bọn họ dễ dàng như từng trêu đùa mấy nam sinh ngoan ngoãn trong trường.
Nhưng thực tế, hậu quả lại vượt quá sức chịu đựng của một cô gái vừa mới trưởng thành như cô ta.
Ban đầu, mấy tên du côn chỉ rủ cô ta ra ngoài ăn uống, cùng lắm là hát karaoke, chưa có hành động gì vượt quá giới hạn.
Vân Thiên Thiên cũng khéo léo qua lại giữa mấy người đàn ông, để họ không ngừng bỏ tiền ra vì mình.
Thời gian đó, cô ta vung tiền rất thoải mái ở trường, sẵn sàng tặng mỹ phẩm vài trăm đồng cho người khác.
Nhưng về sau, mọi chuyện bắt đầu thay đổi.
Đám du côn khi đưa Vân Thiên Thiên ra ngoài bắt đầu đưa ra những yêu cầu quá đáng.
Địa điểm hẹn hò cũng chuyển từ phòng game, KTV sang các nơi mờ ám hơn như nhà tắm, khách sạn, rạp chiếu phim tư nhân.
Cụ thể bọn họ đã làm gì, Vân Tiếu Tiếu cũng không rõ, chỉ biết sau đó Vân Thiên Thiên trở nên rất bài xích mấy cuộc hẹn với bọn du côn ấy.
Nhưng bọn chúng đâu dễ buông tha, mỗi ngày sau giờ tan học đều chặn đường về nhà của Vân Thiên Thiên.
Suốt một học kỳ, Vân Thiên Thiên luôn phải trốn tránh, giống như một chú nai con sợ hãi, chỉ cần có chút động tĩnh là hoảng hốt bất an.
Những chuyện này, Vân Thiên Thiên chưa bao giờ kể với chị gái mình.
Cho đến khi đám du côn đó nhận nhầm Vân Tiếu Tiếu thành Vân Thiên Thiên.
Vân Tiếu Tiếu vẫn còn nhớ rất rõ, ngày hôm đó khi bị bọn chúng bắt cóc là vào một buổi chiều hoàng hôn đỏ rực trời.
Năm sáu gã đàn ông lôi kéo cô đến một tòa nhà bỏ hoang đang xây dang dở.
Bất kể cô gào khóc giải thích thế nào, bọn chúng cũng không tin lời cô.
Chúng đánh đập cô tàn nhẫn, trong lúc bị hành hạ dã man, cô mới biết được chân tướng sự việc từ miệng bọn du côn.
Tên cầm đầu vì quá tức giận, thậm chí đã dùng ống sắt đánh ngất cô, máu me be bét.
Đêm hôm đó, bọn chúng dội nước lạnh làm cô tỉnh lại, định bán cô cho ổ mại da^ʍ.
Bọn họ nói đêm đầu tiên của nữ sinh cấp ba sẽ bán được giá rất cao.
May mắn là cô đủ thông minh, tìm được cơ hội khi bọn họ bận gọi xe và liên hệ người mua, đã nhảy từ tầng hai xuống, ẩn mình trong màn đêm chạy trốn.
Không ai biết khi đó cô đã sợ hãi đến mức nào.
Những người đàn ông đó từng cú từng cú giẫm đạp lên người cô, như thể đang giẫm lên một mảnh giẻ rách nát!
Thế nhưng khi cô may mắn thoát khỏi tay bọn họ, lê tấm thân tàn tạ quay trở về nhà, mong tìm được chút an ủi và che chở từ cha mẹ…
Thứ chờ đón cô lại là một cái tát trời giáng từ mẹ.
"Vân Tiếu Tiếu, giỏi lắm đấy nhỉ! Cha mẹ bỏ tiền cho cô đi học, thế mà cô lại giấu cha mẹ để quen bạn trai bên ngoài phải không? Nhìn cái bộ dạng thảm hại này của cô kìa, còn biết đánh nhau nữa chứ! Nhìn là biết bị người ta đánh cho một trận thê thảm, đáng đời cô! Cô đúng là biết làm nở mày nở mặt cho cái nhà này đấy!"
"Hồi đó tôi đã nói rồi, không nên cho nó học hành gì cả, cho nó đi làm sớm để phụ thêm chút tiền sinh hoạt cho gia đình thì hơn. Trong nhà có một mình Thiên Thiên học đại học là đủ rồi."
Mãi về sau cô mới biết, lúc mình bị bắt cóc, Vân Thiên Thiên đã nhìn thấy.
Nhưng vì sợ liên lụy đến bản thân nên cô ta giả vờ như không thấy gì.
Thậm chí về nhà còn nói dối với cha mẹ, cô không biết kiềm chế, ra ngoài yêu đương hẹn hò chưa về.
Cô còn nhớ rõ lúc đó cha phụ họa, mẹ mắng chửi, còn Vân Thiên Thiên thì đứng sau cánh cửa phòng, vẻ mặt hả hê.
Cô nhớ rõ những lời đồn thổi sau lưng, những người bạn học gọi cô là dơ bẩn, mắng cô là không biết xấu hổ.
Cô vẫn nhớ rõ dòng máu đặc quánh, ấm nóng chậm rãi chảy từ trán xuống hốc mắt.
Cô nhớ rõ cơn đau đớn trên thân thể, khiến cô tuyệt vọng đến mức không còn chút sức lực nào để phản kháng.Cô nhớ rõ mùi vị tanh ngọt của máu hòa lẫn trên nền xi măng lạnh lẽo.
Cô nhớ rõ sắc đỏ vô biên trước mắt, cuối cùng dần chìm vào bóng tối cùng ánh hoàng hôn đỏ rực như ánh lửa đang lụi tàn. Và cùng chìm xuống vực sâu ấy, còn có cả cuộc đời vốn đã chênh vênh sắp sụp đổ của cô.