Lúc thì kêu dây an toàn siết quá chặt, nhờ Cố Thành giúp thắt lại, lúc thì bảo lông mi rơi vào mắt, nhờ Cố Thành xem giúp, khi thì kêu điều hòa lạnh quá, khi thì lại đòi ăn bánh ngọt ở tiệm bánh trên đường vành đai ba.
Còn Cố Thành thì chiều chuộng mọi yêu cầu, hoàn toàn không lộ chút khó chịu nào, hóa ra kéo cô đi cùng chỉ là để khoe tình cảm trước mặt cô mà thôi.
Đối mặt với mấy trò trẻ con phía trước, Vân Tiếu Tiếu chỉ biết bất lực thở dài.
"Cô Vân có thích ăn đồ ngọt không?" Lợi dụng lúc dừng đèn đỏ, Cố Thành chủ động bắt chuyện với Vân Tiếu Tiếu đang ngồi ghế sau.
"Tôi ghét đồ ngọt."
Cô khẽ nâng mí mắt, lạnh lùng liếc qua hai người phía trước. Cô biết rất rõ, Cố Thành đã nhiều lần lén quan sát cô qua gương chiếu hậu, cô dứt khoát nhắm mắt giả vờ nghỉ ngơi, không cho anh cơ hội tiếp tục bắt chuyện.
…
Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ xuyên suốt từ tầng thượng xuống tầng một, từng chuỗi pha lê trong suốt lấp lánh khúc xạ thành những dải ánh sáng cầu vồng lung linh. Ánh sáng mờ ảo rực rỡ ấy khiến người ta có cảm giác như đang lạc vào chốn xa hoa phù phiếm mê hoặc lòng người.
"Xin lỗi, chúng tôi đến muộn."
Vân Tiếu Tiếu đi phía sau Cố Thành và Vân Thiên Thiên. Vừa bước vào phòng bao trên tầng cao nhất, cô đã thấy một nhóm nam nữ đang ngồi quanh trong khu vực sofa lõm ở giữa. Các cô gái ai nấy đều xinh đẹp lộng lẫy, cả người đều khoác lên người những thương hiệu xa xỉ.
Bầu không khí vốn còn đang rôm rả bỗng chốc lặng ngắt khi nghe thấy Cố Thành bước vào.
"Đâu có gì, giáo sư Cố đã nể mặt đến dự là chúng tôi thấy vinh hạnh lắm rồi!"
Mấy người đàn ông lần lượt đứng dậy chào đón. Vân Tiếu Tiếu chỉ biết Cố Thành là giáo sư y học nổi tiếng tại thành phố Phỉ, nhưng không ngờ trong giới nhà giàu anh cũng có tiếng tăm lớn như vậy.
Duy Dã Tắc Hà là nơi ăn chơi xa hoa nhất thành phố Phỉ, là tụ điểm giải trí, thương thảo của tầng lớp hào môn, cậu ấm cô chiêu trong thành phố.
Nó nổi tiếng vì tính bảo mật tuyệt đối, nhưng càng nổi tiếng hơn vì sự phóng túng trong đó.
Muốn làm hội viên của Duy Dã Tắc Hà phải kiểm tra tài sản kỹ càng, tài sản không đủ hoặc có nhiều tài sản rủi ro đều không đủ tư cách gia nhập.
Từ tầng một lên đến tầng thượng, giống như sự phân chia giai cấp trong xã hội, người càng có quyền lực thì phòng bao càng nằm ở vị trí cao hơn. Ngay cả thị trưởng cũng chỉ có thể ngồi ở tầng hai, còn hiện tại bọn họ đang đứng trong phòng bao trên tầng cao nhất, cho thấy bối cảnh của mấy người đàn ông trẻ trước mặt mạnh đến mức nào thì đã quá rõ ràng, không cần phải nói thêm.
"Vị này chắc hẳn là cô Vân rồi nhỉ? Đã nghe danh bạn gái của giáo sư Cố là mỹ nhân tuyệt sắc từ lâu, nay gặp mới biết còn xinh đẹp hơn lời đồn."
Trước lời khen ngợi của người đàn ông, Vân Thiên Thiên rất hưởng thụ, cô ta lập tức đỏ mặt, ngại ngùng tựa sát vào Cố Thành, thậm chí không buồn khách sáo vài câu.
Nhưng người đàn ông kia dường như không bận tâm, lập tức nhìn thấy Vân Tiếu Tiếu đi phía sau bọn họ: "Vị này là…"
"À, đây là em gái tôi. Nghe nói hôm nay giáo sư Cố có tiệc, nên theo đến đây mở mang tầm mắt, thư giãn một chút. Chắc mọi người không phiền chứ?" Vân Thiên Thiên nhanh miệng tiếp lời.
Mở mang tầm mắt?
Nói như thể cô chỉ là kẻ nhà quê, mặt dày đòi theo họ đến tham dự bữa tiệc vậy.
"Chào anh." Đối mặt với lời mỉa mai của Vân Thiên Thiên, Vân Tiếu Tiếu chẳng mảy may bận tâm, cô giữ nụ cười nhàn nhạt, lịch sự gật đầu chào người đàn ông.
"Chào cô." Ánh mắt người đàn ông nhìn Vân Tiếu Tiếu chợt lóe sáng, như ẩn chứa điều gì đó khó đoán, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thường, dẫn ba người họ đến chỗ ngồi trung tâm.
Vân Tiếu Tiếu không muốn ngồi quá gần hai người kia, dứt khoát chọn ngồi ở mép ngoài của sofa.