Chương 14: Hoán đổi

Nghe Vân Tiếu Tiếu nói vậy, Vân Thiên Thiên ở bên cạnh cũng chợt phản ứng kịp, vội vàng phụ họa: "À đúng rồi, Cố Thành, em vẫn chưa có cơ hội giới thiệu với anh, đây là em gái song sinh của em, Vân… Thiên Thiên."

Có lẽ vì Vân Thiên Thiên cũng hiếm khi tự xưng tên đầy đủ của mình, nên lúc giới thiệu có phần ngượng ngùng, khiến cô ta lúng túng dừng lại một chút.

"Ồ? Thì ra là em gái, bảo sao lại giống Tiếu Tiếu như vậy, vậy là tôi nhận nhầm rồi. Thật thất lễ với Thiên Thiên, mong cô thứ lỗi."

Cố Thành lùi lại một bước, giữ khoảng cách thích hợp với Vân Tiếu Tiếu, khôi phục dáng vẻ quý ông nhã nhặn, cúi nhẹ người về phía cô.

Vân Tiếu Tiếu cười duyên, phẩy tay với Cố Thành, ý bảo không sao: "Đáng lẽ tôi phải cảm ơn anh rể mới đúng, may mà có anh rể nên tôi mới không bị bắt nạt, chỉ là tay anh rể khỏe quá, xem đi, trên cổ tay tôi vẫn còn vết đỏ đây này."

Nói rồi, Vân Tiếu Tiếu cố nặn ra một giọt nước mắt từ khóe mắt, hai má ửng hồng, ánh mắt long lanh đầy tội nghiệp.

Về khoản làm nũng, Vân Tiếu Tiếu không thể so với sự thành thạo của Vân Thiên Thiên, cô cũng không biết màn diễn của mình có hơi lố quá không.

Nhưng nghĩ lại, dù sao bây giờ cô cũng đang trong thân phận của Vân Thiên Thiên, có mất mặt thì cũng là mất mặt của Vân Thiên Thiên thôi.

Nghĩ vậy, Vân Tiếu Tiếu càng diễn hăng hái hơn.

"Tôi biết anh rể lo cho chị nên mới mạnh tay như vậy thôi, chỉ là không ngờ tình cảm hai người lại sâu đậm đến thế, khiến tôi cũng phải ghen tỵ đấy."

"Cô thật sự ghen tỵ sao?"

"Gì cơ?"

"Tôi hỏi cô, cô thực sự ghen tỵ với mối quan hệ như vậy sao?" Khóe môi Cố Thành hơi cong lên, nhưng trong mắt không hề có ý cười, vẻ mặt bớt đi sự lười nhác thường ngày, ngược lại còn thêm vài phần sắc bén.

"Tất nhiên rồi, tình yêu hai chiều như của chị và anh rể, cô gái nào mà chẳng ngưỡng mộ chứ." Vân Tiếu Tiếu giữ nụ cười dịu dàng, bình tĩnh đối diện với ánh mắt dò xét của anh.

Lại một đợt sóng ngầm trào dâng. Giữa cô và Cố Thành luôn như vậy, tựa như hai dòng hải lưu mạnh mẽ dưới biển sâu, bề ngoài thì êm đềm, nhưng bên dưới lại luôn va chạm, nổi sóng dữ dội, chẳng bao giờ yên ổn.

"Em đã sớm nói với Thiên Thiên là nên chú ý hơn đến chuyện tình cảm của mình, nhưng nó cứ không nghe. Nếu chịu nghe lời sớm thì cũng đâu cần phải ghen tỵ với em và giáo sư Cố nữa."

Vân Thiên Thiên làm ra vẻ nũng nịu, dường như nép vào bên Cố Thành, thực chất là muốn tuyên bố chủ quyền với Vân Tiếu Tiếu, sợ Vân Tiếu Tiếu cướp mất giáo sư Cố yêu dấu của mình.

"Chị nói đúng, về nhà em sẽ tìm cho mình một bạn trai. Hiểu lầm đã được giải quyết, vậy em cũng không làm phiền hai người nữa, em đi trước đây."

Biết nhưng không vạch trần, lúc này Vân Tiếu Tiếu cũng chẳng buồn quan tâm đến mấy toan tính nhỏ của Vân Thiên Thiên, cô chỉ muốn sớm kết thúc vở kịch hoán đổi thân phận này.

"Nếu cô Vân có ý tìm bạn trai, vậy hay là cùng đi với chúng tôi? Chúng tôi chuẩn bị đi dự một bữa tiệc, biết đâu cô lại gặp được người mình thích."

Cố Thành nói với giọng điệu khiêm tốn, nghe thì rất lịch sự ôn hòa, nhưng lại khiến Vân Tiếu Tiếu cảm thấy có chút lành lạnh.

"Đúng đó, Thiên Thiên đi cùng bọn chị đi, biết đâu lại gặp được chân ái của cuộc đời thì sao? Bạn bè xung quanh Cố Thành toàn là thiếu gia nhà giàu cả đấy."

Cố Thành nói vậy thôi còn đỡ, đằng này ngay cả Vân Thiên Thiên cũng hùa theo, cô ta ngốc thật sao?

Nhưng vì lời mời của “chị gái”, dù Vân Tiếu Tiếu muốn từ chối cũng không tìm được lý do.

Thôi kệ, đã đến nước này rồi thì cứ thuận theo vậy.

"Được, vậy em đi cùng."

Lên xe rồi, Vân Tiếu Tiếu mới hiểu ra mục đích của Vân Thiên Thiên khi kéo cô đi cùng.

Từ lúc Vân Thiên Thiên ngồi vào ghế phụ lái, cô ta chẳng chịu ngồi yên lấy một phút.