Thấy không thể tránh được cái tát này, cô dứt khoát nhắm chặt mắt chờ đợi.
Nhưng đợi mãi mà vẫn không thấy cơn đau trong dự đoán đến.
Vân Tiếu Tiếu thử mở mắt ra, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến cô thà bị tên công tử bột vừa rồi tát cho xong.
Chỉ thấy bàn tay giơ lên của tên đó bị giữ chặt giữa không trung, mà người ngăn cản anh ta lại chính là Cố Thành, lúc này khuôn mặt anh đầy sát khí lạnh lùng.
Thấy chưa, ông trời chính là thích trêu người, càng không muốn ai đó xuất hiện, thì lại càng cố tình cho họ xuất hiện.
"Mẹ kiếp, anh dám cản tôi? Anh có biết tôi là ai không? Còn dám anh hùng cứu mỹ nhân ở đây?"
Cố Thành chẳng buồn để ý đến sự điên cuồng của tên cậu ấm này, chỉ khẽ dùng sức, lập tức quăng mạnh tên đó ngã sóng soài ra xa.
Anh ta loạng choạng vài bước rồi ngã sấp mặt xuống đất.
Tên cậu ấm ngã sóng soài dưới đất, lập tức cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Anh ta trừng mắt nhìn Cố Thành, khuôn mặt vặn vẹo: "Mẹ kiếp! Anh dám động vào tôi? Chán sống rồi à?"
"Sao? Chẳng lẽ trước khi đánh anh còn phải viết đơn xin phép chắc?"
Cố Thành đứng đó, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh bỉ, toàn thân tỏa ra cảm giác lạnh lẽo khiến người khác phát run.
"Được! Được lắm! Anh giỏi lắm! Có gan thì cho ông đây biết tên anh!" Tên đàn ông chật vật bò dậy.
"Cố Thành."
"Được rồi, anh cứ chờ đấy, tôi nhất định sẽ khiến cho anh sống không yên thân!"
"Cứ chờ đi."
Cố Thành liếc nhìn tên cậu ấm, sau đó cũng chẳng thèm dây dưa nữa, trực tiếp kéo tay Vân Tiếu Tiếu rời khỏi quán.
Mãi cho đến khi ra đến cổng lớn, Vân Tiếu Tiếu vẫn còn nghe rõ tiếng chửi bới vọng lại từ phía sau.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức Vân Tiếu Tiếu còn chưa kịp phản ứng, cứ thế để mặc Cố Thành kéo tay mình đi về phía trước.
"Tốt nhất là em nên cho anh một lời giải thích hợp lý."
Ra khỏi tòa nhà, Cố Thành đứng trước xe, nhìn cô, giọng nói mang theo sự giận dữ nhưng phần nhiều là khí thế nghiêm khắc không thể cãi lại.
"Gì cơ?" Vân Tiếu Tiếu hoàn hồn, ngẩn người.
"Giờ làm việc, mặc như thế này đi ve vãn đàn ông, đây chính là cái gọi là công việc mà em cố giữ lại sao?"
Vân Tiếu Tiếu nghe rõ sự châm biếm trong lời Cố Thành, nhưng cô không định trả lời câu hỏi đó.
"Thưa anh, dù vừa rồi anh đã giúp tôi thoát khỏi tình huống khó xử, nhưng anh cũng không có tư cách dùng cách ăn mặc của tôi để mỉa mai chỉ trích tôi nhé? Có lẽ anh nhận nhầm người rồi? Chúng ta quen nhau sao?"
Cô quyết định giả vờ ngốc đến cùng.
"Em nói lại lần nữa xem?" Cố Thành cúi người, ép cô tựa sát vào cửa xe.
"Anh làm gì vậy?" Vân Tiếu Tiếu tỏ vẻ kinh ngạc.
Cô ngó nghiêng khắp xung quanh, bây giờ vẫn còn đang ở ngay trước công ty, nếu bị Vân Thiên Thiên nhìn thấy thì chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
"Buông tôi ra! Nếu còn không buông, tôi sẽ kiện anh tội quấy rối đấy!"
Vân Tiếu Tiếu hai tay chống trước ngực, giãy giụa đẩy người đàn ông trước mặt ra.
"Ha, được thôi, cứ kiện đi."
Cố Thành mặc cô xô đẩy, nhưng cơ thể anh không hề nhúc nhích.
Giọng anh rất trầm thấp, mà lúc này khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một nắm tay, trong mắt người ngoài trông cực kỳ mờ ám.
"Cố Thành!"
Tiếng gọi gấp gáp cắt ngang sự giằng co giữa hai người.
Vân Thiên Thiên vừa cười nói với đồng nghiệp bước ra từ trong tòa nhà, lập tức nhìn thấy Cố Thành đang giằng co với Vân Tiếu Tiếu ở bên này.
Cô ta lập tức cảm thấy sốt ruột, mặc kệ thỏa thuận giữ bí mật trước đó với Vân Tiếu Tiếu và ánh mắt của mọi người xung quanh, vội vã chạy tới khoác chặt tay Cố Thành, ra sức thể hiện chủ quyền.
"Cố Thành, sao hôm nay anh đến sớm vậy?"
Pha tự hủy này của Vân Thiên Thiên khiến Vân Tiếu Tiếu nhất thời trở tay không kịp.
Cô vốn tưởng khi xuất hiện hai người phụ nữ có gương mặt giống hệt nhau, ngay cả người thâm sâu như Cố Thành cũng sẽ kinh ngạc.
Nhưng phản ứng của người đàn ông lại nằm ngoài dự đoán của cô. Trên mặt anh chẳng hề có chút biểu cảm kinh ngạc nào, thậm chí còn không hề thắc mắc lấy một câu.
Ánh mắt anh chỉ nhìn chằm chằm Vân Tiếu Tiếu, hoàn toàn làm ngơ trước sự có mặt của Vân Thiên Thiên bên cạnh.
Nếu nói khi nãy cô còn chưa biết phải xử lý tình huống này ra sao, thì giờ đây, cô đã quyết định nhập vai đến cùng.
Vân Tiếu Tiếu nhẹ nhàng gỡ tay Cố Thành ra khỏi người mình.
Bắt chước giọng điệu giả tạo ỏng ẹo của Vân Thiên Thiên thường ngày, cô làm ra vẻ như đang nói chuyện với người lạ, trêu chọc anh: "Thì ra anh đẹp trai đây chính là bạn trai giáo sư mà chị tôi hay nhắc đến sao! Ôi, hóa ra anh rể lại nhận nhầm tôi thành chị à!"
Đã đâm lao phải theo lao, cô dứt khoát giả vờ làm Vân Thiên Thiên luôn.