“Đinh!”
Trong căn phòng tối đen yên tĩnh, âm báo tin nhắn vang lên trong trẻo, lại một lần nữa phá vỡ sự tĩnh lặng.
Không cần nhìn, Vân Tiếu Tiếu cũng biết, chắc chắn lại là cô em gái sinh đôi tốt lành của cô, Vân Thiên Thiên, gửi ảnh đến khoe khoang “chiến tích”.
“Đinh!”
Âm thanh đó khiến Vân Tiếu Tiếu bực bội, cô đưa tay lần mò sang bên cạnh, chạm vào chiếc điện thoại lạnh lẽo, mở khoá, bật màn hình lên.
Trong ảnh, người phụ nữ mặc bộ đồ ngủ màu hồng da đầy khiêu gợi, phần ngực lộ ra hờ hững, lớp vải mỏng manh phô bày toàn bộ vóc dáng đẫy đà, gợi cảm.
Mái tóc dài màu nâu được duỗi thẳng cẩn thận, xõa ra trước trước ngực.
Trên gương mặt còn vương chút ửng hồng sau cuộc ân ái, dưới ánh đèn dịu nhẹ lại càng thêm quyến rũ.
Vân Tiếu Tiếu không có cảm xúc gì, ngón tay lướt nhẹ sang tấm tiếp theo.
Tấm ảnh này đơn giản hơn, là bóng lưng trần của một người đàn ông. Chỉ cần nhìn thân hình tam giác ngược cường tráng kia, cô đã biết, đó chính là bạn trai cô, Cố Thành.
“Đinh!”
[Vân Tiếu Tiếu, tôi cứ tưởng giáo sư Cố của chị yêu chị nhiều lắm cơ, không ngờ bên tôi nhiều ngày thế rồi mà anh ấy vẫn không nhận ra tôi không phải chị. Một người đàn ông vừa đẹp trai vừa giàu có, lại còn chu đáo dịu dàng như vậy, hoàn toàn không hợp với chị! Chỉ có một người phụ nữ hoàn hảo, từng đi du học như tôi, mới xứng với giáo sư Cố thôi!]
[Còn một tin vui nữa, lúc nãy trong khoảnh khắc mặn nồng, giáo sư Cố đã cầu hôn tôi đấy! Chị hèn hạ bám theo anh ấy lâu như vậy, cuối cùng vẫn chẳng được gì cả? Vân Tiếu Tiếu, tỉnh lại đi, cả đời này chị cũng không bằng tôi đâu. Tôi thấy, cho dù giáo sư Cố có biết hai chúng ta tráo đổi thân phận, anh ấy cũng vẫn chọn tôi mà thôi!]
Nhìn tin nhắn khıêυ khí©h của Vân Thiên Thiên, Vân Tiếu Tiếu không những không tức giận mà còn thấy buồn cười.
Vì Vân Thiên Thiên không hề biết, Cố Thành là người có du͙© vọиɠ chiếm hữu cực mạnh, gần như biếи ŧɦái, là một tên biếи ŧɦái chính hiệu.
Càng không biết rằng, việc cô ta dễ dàng câu được Cố Thành như thế, chính là do Vân Tiếu Tiếu cố tình sắp đặt.
Ngay từ lần đầu tiên Vân Thiên Thiên nhìn thấy Cố Thành từ xa, Vân Tiếu Tiếu đã đọc ra được sự ghen tỵ cháy bỏng trong ánh mắt của cô ta. Cô hiểu quá rõ cô em gái sinh đôi này, từ nhỏ đã không chịu nổi việc cô sống tốt hơn cô ta. Với tính cách của Vân Thiên Thiên, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để giành lấy Cố Thành.
Và đúng như dự đoán, cô ta không khiến ai thất vọng.
Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại phản chiếu lên khuôn mặt Vân Tiếu Tiếu, có thể thấy rõ đôi môi không còn chút máu, làn da trắng như ngọc, dưới ánh sáng lờ mờ càng hiện lên vẻ xanh xao, mệt mỏi.
[Tôi khuyên cô, tốt nhất đừng bao giờ để anh ấy biết.]
[Còn cha mẹ, cô nên chuẩn bị trước, kẻo bị lộ.]
“Đinh!”
[Lo chuyện của chị đi! Bên phía cha mẹ, dù tôi không nói gì, họ cũng sẽ ủng hộ tôi thôi, không cần chị lên tiếng. Chỉ cần chị giữ đúng lời hứa, đi thật xa, đừng để giáo sư Cố biết hai chúng ta là sinh đôi, thế là đủ!]
Chủ động vạch trần ư?
Vân Tiếu Tiếu nhìn chằm chằm khung chat, khóe môi khẽ nhếch lên đầy mỉa mai.
Sao có thể? Cô ước gì cả đời này Cố Thành cũng không biết, như vậy cô mới có thể hoàn toàn thoát khỏi những ngày tháng như địa ngục đó.
[Được.]
Cô nhanh chóng trả lời Vân Thiên Thiên, sau đó thở phào nhẹ nhõm, tắt màn hình, căn phòng lại chìm vào bóng tối.
Vân Tiếu Tiếu nằm thẳng trên giường, chậm rãi quay đầu.
Ngoài đường, ánh đèn xe lúc sáng lúc tối liên tục xuyên qua cửa sổ, lướt qua lớp rèm trắng, len lỏi qua khe hở, chiếu thẳng vào đáy mắt cô.
Dưới ánh sáng chập chờn đó, những ký ức đau khổ, nhục nhã, bị cô đè nén bao lâu nay, lại cuồn cuộn dâng trào như thủy triều…
Đúng vậy, từ nhỏ cha mẹ cô đã luôn thiên vị em gái Vân Thiên Thiên.
Chỉ cần là thứ Vân Thiên Thiên muốn, cha mẹ lại hận không thể dâng cả hai tay lên cho cô ta.
Cho dù biết Vân Thiên Thiên đã cướp bạn trai của cô, họ cũng chẳng buồn nói gì. Có khi còn khen con gái ngoan của họ biết nhìn người, giỏi toan tính.
Vân Thiên Thiên khóc, cha mẹ sẽ dỗ dành, rồi đưa cô ta đi thuỷ cung chơi.
Còn cô cũng vẫn còn nhỏ, lại bị bỏ lại một mình trong nhà trẻ tới tận đêm khuya chẳng ai đến đón. Cuối cùng liên lạc mãi không được, vẫn là cô giáo đưa cô về tận nhà.
Vậy mà họ chỉ thờ ơ buông một câu: "Cha mẹ không thấy cuộc gọi."
Đến một lời xin lỗi cũng keo kiệt không muốn nói.
Vân Thiên Thiên đói, cha mẹ sẽ lập tức đưa cô ta đến nhà hàng sang trọng. Chỉ cần cô ta muốn ăn gì, dù đắt đỏ thế nào cũng đều được ăn.
Còn cô, bằng tuổi đó, lại thường xuyên ăn đồ ăn thừa nguội lạnh trong tủ lạnh.
Cha mẹ luôn nói họ bận rộn công việc, không có thời gian chăm cô. Nhưng mỗi khi có thể xin nghỉ phép, họ vẫn sẽ đưa Vân Thiên Thiên ra ngoài ăn uống vui chơi.
Còn nếu thật sự quá bận, họ cũng không quên dặn đi dặn lại cô: "Phải chăm sóc Thiên Thiên cho tốt, đừng để em đói."