Chương 9: Chỉ là giấc mơ thôi

Ngón tay thon dài của thiếu niên lướt trên bàn phím điện thoại, tùy tiện gõ vài chữ sau đó ném điện thoại sang một bên.

Từ Hiểu cũng không nói gì, chỉ chậm rãi lau khô tóc mái ướt của mình.

Không nghĩ tới, khi Đớ Cẩn Hiên ngẫu hứng lật xem vở luyện thi của cô thì nhìn thấy một bức thư tỏ tình của nam sinh.

Thiếu niên hứng thú cầm lên xem, vừa đọc dòng đầu tiên đã phì cười.

Từ Hiểu nhìn thấy sự vui vẻ rõ ràng trong mắt anh thì đầu càng cúi thấp hơn.

Nhìn bộ dáng ủ rũ của cô, tươi cười của anh không giảm: "Cậu thích Ôn Thục Văn hơn hay Tưởng Lâm hơn?"

Từ Hiểu chậm rì rì nói: "Đều không thích."

Đớ Cẩn Hiên: "Vậy cậu thích ai?"

Động tác lau tóc của Từ Hiểu hơi dừng lại, do dự hai giây, sau đó nhỏ giọng nói: "Không ai cả."

"Tiếc nhỉ." Đớ Cẩn Hiên cảm thán đóng vở luyện thi lại, sau đó thong dong đi về phía cô.

Từ Hiểu bắt đầu khẩn trương, trái tim như con thỏ nhỏ chạy loạn trong l*иg ngực. Nhưng rất nhanh, cô đã cảm giác được một bên tai mình ngưa ngứa, là chóp mũi của Đớ Cẩn Hiên đang nhẹ nhàng cọ lên vành tai cô từ phía sau, giống như thở dài: "Hiểu Hiểu trưởng thành rồi, đến cùng cũng sẽ có bạn trai, kết hôn, sinh con, sống một cuộc đời mỹ mãn."

Lời này... cô lập tức xoay người lại nhìn anh, nhưng trong mắt Đớ Cẩn Hiên giờ phút này đều là ý cười dịu dàng, một chút gợn sóng cũng không có.

Nửa đêm, Từ Hiểu mơ màng mở mắt, thấy mình đang nằm trong một cái bồn tắm lớn.

Nước trong bồn ngập tràn, lạnh lẽo, nhưng khi nhìn kỹ... nó toàn một màu đỏ!

Thiếu nữ kinh hoàng mở mắt, vầng trán ướt đẫm mồ hôi.

"Mơ thấy ác mộng à?" Giọng nói lười biếng của Đớ Cẩn Hiên vang lên trên đỉnh đầu, cánh tay dùng sức ôm eo cô.

Từ Hiểu thật sự mơ thấy ác mộng, theo bản năng muốn trốn trong lòng anh, nhưng nhớ tới cảm giác vừa rồi, sắc mặt cô hơi tái đi.

"Mình mơ thấy bản thân đang ở trong một cái bồn tắm lớn, đầy máu..."

"Không sao, chỉ là giấc mơ thôi." Ngữ khí thiếu niên rất nhẹ.

Không phải... Từ Hiểu âm thầm phản bác, cảm giác trong mơ rất chân thật, sự lạnh lẽo từ nước trong bồn tắm, mùi tanh của máu, toàn bộ đều chân thật.

"Mình sợ..." Từ Hiểu nghẹn ngào nói: "Sợ tất cả đều là thật."

Trong đêm tối, giọng nói của cô gái nhỏ tràn ngập bất an và sợ hãi. Thế nhưng, rất nhanh đã bị tiếng tim đập loạn nhịp thay thế.

Mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, Từ Hiểu ngây người nhìn đôi mắt nhạt màu của thiếu niên, rõ ràng không phải lần đầu tiên nhìn thấy nó, nhưng cô lại cảm thấy đôi mắt ấy xinh đẹp đến mức làm người ta quên cả hô hấp, sau đó theo bản năng muốn ôm cổ Đớ Cẩn Hiên, muốn vùi mặt trong ngực anh, giọng mũi nhỏ đến sắp không nghe thấy: "Cẩn Hiên..."

"Ừ." Thiếu niên dịu dàng nói: "Là tôi."