Chương 8: Vậy thì không đổi

Những lúc như thế, Từ Hiểu đều sẽ yên lặng đứng đó cho mẹ mình trút giận. Vì chỉ cần chịu được tới khi Từ Vân Khoa nguôi giận sẽ xem như không có chuyện gì nữa.

Nhưng không may... người ở trong gương, không biết từ bao giờ đã phản chiếu ra hình ảnh một "cô" khác, có điều cũng không đồng dạng với cô.

Người đó tươi cười nhìn Từ Hiểu một cách đầy châm chọc: "Cô quả đúng như bà ta nói nha, vô dụng! Lần nào cũng chỉ biết im lặng chịu đựng."

Từ Hiểu khẽ lắc đầu, nhanh tay rửa miệng vết thương do bị đầu thuốc làm bỏng, không muốn để ý đến cái người trong gương.

Nhưng thiếu nữ trong gương lại bắt đầu cười khanh khách. Tiếng cười đó như thể vọng đến từ khắp mọi nơi, cùng lúc xuyên qua màng nhĩ, khiến đầu cô đau như búa bổ.

Hai tay cô ôm đầu, cuộn người ngồi xuống sàn nhà, nghe nói thấy giọng nói như ma quỷ không ngừng vang vọng bên tai.

"Thả tôi ra ngoài, tôi giúp cô xé rách miệng bà ta!"

Từ Hiểu trong gương và hiện thực giống nhau, đều có một đôi mắt hạnh xinh đẹp sáng ngời như chứa nước. Gương mặt trái xoan trắng nõn, chiếc mũi cao thanh tú hơi phiếm hồng, trái lại lời nói phát ra từ đôi môi hồng nhuận ấy lại cực kỳ ác độc: "Xé rách miệng bà ta! Dùng kim may khâu lại! Từ nay về sau, chúng ta sẽ không cần phải nghe bà ta nói nữa!"

Từ Hiểu dùng sức lắc đầu: "Không, không thể, bà ấy là mẹ tôi..."

Tiếng cười nhạo trong gương như vì lời nói này mà kéo dài, càng ngày càng điên cuồng, khiến người ta nghe mà sởn gai ốc.

"Bà ta đã bao giờ xem cô là con chứ?! Từ Hiểu, cô quên những chuyện chúng ta đã trải qua rồi sao?! Nghe lời tôi, thả tôi ra ngoài, chỉ có tôi mới có thể giúp cô!"

"Chỉ có tôi mới có thể bảo vệ cô!"

"Không! Tôi sẽ không để cô ra ngoài nữa!" Từ Hiểu bất chợt hét lớn.

Gương tường bị đập vỡ.

Tiếng động này làm kinh động Từ Vân Khoa đang ở bên ngoài, bà ta ghét bỏ đi vào trong xem.

Vừa vào đã thấy mảnh gương vỡ đầy đất, con gái mình thì toàn thân run lẩy bẩy ngồi thu mình trốn trong góc, ánh mắt bà ta càng không giấu được vẻ chán ghét: "Mày đúng là đồ điên, nhớ dọn dẹp cho sạch sẽ, đừng để mấy người nhà họ Đớ nhìn thấy bộ dạng này của mày!"

Từ Hiểu ôm gối, khó khăn gật đầu.

Trong lúc thu dọn, Từ Hiểu bị mảnh gương cứa trúng tay khiến máu nhỏ giọt xuống gương, và cũng từ trong mảnh gương ấy cô nhìn thấy đôi mắt hạnh xinh đẹp kia mỉa mai nhìn cô cười, như thể đang nói: "Không nghe lời tôi, cô sẽ hối hận."

Không dám nhìn lâu thêm, Từ Hiểu nhanh chóng thu dọn xong hết tất cả rồi chạy vào phòng tìm thuốc uống.

Những việc trên mới xảy ra cách đây không lâu, vì vậy khi Đớ Cẩn Hiên tới tìm Từ Hiểu, chỉ liếc mắt một cái anh đã nhìn thấy vết bỏng do tàn thuốc để lại dưới cổ tay mảnh mai.

Chỉ là thiếu niên có vẻ như cũng không quan tâm, tùy ý lướt qua, sau khi được cô cho phép ngủ lại, anh ngồi xuống bàn nghịch mấy món đồ chơi nho nhỏ trên bàn cô như thường lệ.

Từ Hiểu có chút thất thần đi tắm, mà đợi cô tắm xong đi ra, Đớ Cẩn Hiên đã duỗi chân dài trên bàn học của cô, lưng anh tựa ghế, nghiêng người lắc lắc chiếc điện thoại của cô trong tay: "Hiểu Hiểu, cậu có tin nhắn chưa trả lời này."

Nghe anh nhắc tới chuyện này, Từ Hiểu ngập ngừng nói: "Tin nhắn đó... có liên quan tới cậu."

Đớ Cẩn Hiên "Ồ" một tiếng, mở ra xem, sau đó hơi nhướng mày nhìn cô cười: "Trang Gia Tuệ muốn ngồi cạnh tôi, cậu đồng ý sao?"

Nhìn nụ cười xinh đẹp của anh, Từ Hiểu cúi đầu, lí nhí nói: "Mình không... muốn."

"Vậy thì không đổi thôi." Đớ Cẩn Hiên hờ hững nói.