Từ Hiểu vô thức lùi lại phía sau, nhưng trong nháy mắt thân ảnh cao lớn của thiếu niên đã bao phủ lấy cả người cô, ôm cô vào lòng.
Đầu tiên, Từ Hiểu thử dùng sức đẩy Đớ Cẩn Hiên ra, nhưng phát hiện không đẩy ra được thì cô im lặng, để mặc anh ôm. Chỉ là anh ôm cô càng ngày càng chặt, càng ngày càng dán sát vào nhau, cuối cùng sát đến mức cô khẩn trương.
"Như vậy là được rồi..." Từ Hiểu lúng túng nói, cô ngửi thấy mùi hương thanh mát nhàn nhạt trên người anh, nó làm cô bất giác suy nghĩ lung tung. Nhưng Đớ Cẩn Hiên như không nghe thấy cũng không buông lỏng, thậm chí còn vùi mặt vào hõm cổ cô, liếʍ lên động mạch chính của cô.
Lúc đầu anh chỉ liếʍ nhẹ, nhưng sau đó đầu lưỡi bắt đầu đảo quanh, cuối cùng mυ"ŧ mạnh.
Cần cổ trắng nõn của thiếu nữ bị thiếu niên liếʍ mυ"ŧ, rất nhanh đã để lại mấy dấu vết hồng hồng, nhìn qua vô cùng mờ ám. Mà Đớ Cẩn Hiên như vậy cũng không phải lần đầu.
Không biết vì sao, Từ Hiểu bỗng nhớ đến cái đêm mà Cố Tử Hân ngã lầu chết.
Lúc ấy bên ngoài trời đang mưa lớn, cô nghe thấy tiếng nước tí tách nhỏ giọt bên tai mình. Khi mơ màng mở mắt, eo nhỏ liền bị một bàn tay rắn chắc ôm trọn, lưng đυ.ng trúng l*иg ngực to lớn quen thuộc.
Giọng nói của Đớ Cẩn Hiên vẫn dễ nghe như mọi khi, nhưng không hiểu vì sao mang theo một sự hấp dẫn khó tả: "Hiểu Hiểu, đêm nay tôi ngủ với cậu có được không?"
Từ Hiểu buồn ngủ dụi mắt, muốn nói gì đó nhưng lời còn chưa tới bên miệng đã bị Đớ Cẩn Hiên liếʍ nhẹ lên cổ, sau đó không hiểu vì sao mọi thứ xung quanh cô trở nên rất mơ hồ, cô chỉ còn nhớ hình ảnh một đôi giày trắng dính máu.
Trở về thực tại, Đớ Cẩn Hiên lại giống như đêm đó.
"Hiểu Hiểu, đêm nay tôi ngủ với cậu nhé?"
Từ Hiểu ngước mắt nhìn thiếu niên xinh đẹp trước mắt, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cô gần như nghe thấy lý trí mình đang gào thét điên cuồng, chỉ là... cô vẫn đồng ý.
Nguyện vọng thi đại học của Đớ Cẩn Hiên và Từ Hiểu cách nhau giống như trời Nam đất Bắc. Sau này nếu không có gì thay đổi thì sẽ có tới vài năm không gặp nhau.
Mẹ của Từ Hiểu là Từ Vân Khoa vì việc này mà rất bất mãn, bà ta khó khăn lắm mới bám được vào cây đại thụ nhà họ Đớ này, chỉ trông cậy vào con gái mình, nhưng con gái bà ta lại cứ giậm chân tại chỗ.
"Mày xem mày đi, đồ vô dụng!"
"Ở gần thằng nhóc đó lâu như vậy, vẫn không biết khiến nó thích mày, mang mày theo à?!"
"Tại sao tao lại sinh ra đứa vô dụng đần độn như mày chứ?! Suốt ngày chỉ biết cúi đầu! Còn chẳng bằng lúc trước cứ để mày chết dí ở chỗ dì Duy của mày đi!"