Chương 6: Nhớ nhầm rồi

Ngày 30 tháng 10 năm 2008.

21 giờ 13 phút tối.

Tin nhắn từ Trang Gia Tuệ: [Từ Hiểu, ngày mai đi học lại cậu nhớ đổi chỗ ngồi với mình.]

21 giờ 15 phút tối.

Tin nhắn từ Trang Gia Tuệ: [Cậu nhớ đừng nói với Cẩn Hiên là mình đề nghị nha, để cậu ấy hiểu lầm là mình ép buộc cậu thì không hay, cậu cũng biết đấy, con người mình không thích ép buộc ai cả.]

Trang Gia Tuệ rung đùi nhìn điện thoại, đợi người bên kia trả lời.

Đáng tiếc, đợi hơn nửa tiếng mà vẫn không có tin nhắn trả lời lại, nụ cười trên mặt Trang Gia Tuệ dần thay đổi, cuối cùng trở nên méo mó.

21 giờ 45 phút tối, ở nhà họ Đớ.

Thiếu niên ở trong phòng đọc sách, người phụ nữ trung niên mở cửa đi vào, mang theo một ly sữa nóng, dịu dàng nói: "Con nhanh uống rồi đi ngủ đi, đừng học khuya quá."

Thiếu niên đặt sách xuống, xoay người nhận lấy ly sữa trong tay người phụ nữ, mày mắt thiếu niên cong cong ý cười, bên má trái có lúm đồng tiền xinh đẹp: "Vâng, con biết rồi."

Người phụ nữ nhìn con trai ngoan ngoãn uống hết ly sữa thì cười càng dịu dàng hơn, sau đó như vô tình nói: "Cẩn Hiên, đêm Tử Hân mất, sao con lại ở trong phòng của con bé vậy?"

Đớ Cẩn Hiên chớp mắt một cái, cười rộ: "Mẹ, mẹ nhớ nhầm rồi, không phải phòng của Tử Hân, mà là của Hiểu Hiểu. Con và cậu ấy cùng lớp với nhau, thầy đã giao cho bọn con sắp xếp tiết mục tốt nghiệp cuối năm, đêm đó con và cậu ấy bàn bạc rồi cùng nhau ăn khuya, cả đêm không có ra khỏi phòng."

"À, là mẹ nhớ nhầm." Trình Mẫn cũng cười, sau đó xoa đầu con trai: "Nhưng mà Cẩn Hiên này, chuyện Tử Hân mất tuy là tai nạn nhưng cô của con vẫn luôn không tin, còn rất căm ghét Hiểu Hiểu, nên con ít tiếp xúc với con bé thì hơn. Với lại, hai đứa cũng đã lớn rồi, nam nữ nên giữ khoảng cách với nhau, con hiểu không?"

Đớ Cẩn Hiên mỉm cười gật đầu: "Vâng, sau này con sẽ chú ý hơn."

Trình Mẫn hài lòng rời khỏi phòng, đóng cửa lại.

Không lâu sau, thiếu niên đi vào phòng tắm, mở vòi nước.

Trong tiếng nước xả của vòi nước, mơ hồ có tiếng người nôn khan.

Gương tường phản chiếu hình bóng một thiếu niên dáng người cao gầy, làn da rất trắng, nhưng mơ hồ có thể nhìn thấy rõ những đường nét cơ bắp ẩn hiện trong đó.

Tuy rằng lúc này mái tóc thiếu niên ướt sũng, vì hơi nước nóng mà rũ xuống, nhưng đôi mắt nhạt màu kia lại tràn đầy dịu dàng đến lạ, khóe môi cũng bất giác kéo lên thành một nụ cười nhẹ.

22 giờ tối, Từ Hiểu ngồi trước bàn học ôn lại bài.

Tin nhắn hiển thị trên điện thoại gã gần 1 tiếng nhưng cô vẫn chưa trả lời.

Những chuyện có liên quan tới Đớ Cẩn Hiên, cô không thể tự ý quyết định. Dù cho làm như vậy, có khả năng sẽ chọc điên Trang Gia Tuệ.

"Cốc cốc---"

Từ Hiểu đi ra mở cửa, không ngoài ý muốn khi người đứng bên ngoài là Đớ Cẩn Hiên, chỉ là sắc mặt anh hơi kém.

"Cậu... sao vậy?" Từ Hiểu do dự hỏi.

Đớ Cẩn Hiên không trả lời mà trực tiếp đi vào phòng, khóa trái cửa.