Ngay lúc đó, điện thoại trong túi Trần Dư bỗng vang lên, là La Tiểu Bân gọi đến.
Thằng nhóc này hôm nay không phải đến bệnh viện mà Giáo sư Trình từng làm cố vấn hỏi thăm sao?
Gọi đến giờ này là đã hỏi ra được chuyện gì quan trọng rồi? Cả Trần Dư và Triệu Tồn Kiến đều nghĩ vậy.
Trần Dư ấn nút nghe máy, không nghĩ tới đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng nói gấp gáp của La Tiểu Bân.
"Chị Trần Dư hình như em bắt gặp hung thủ rồi! Có một tên bác sĩ hành vi rất kỳ lạ, em vừa hỏi đến vụ án thì hắn quay đầu bỏ chạy, hiện tại em đang đuổi theo hắn ra khỏi bệnh viện. Em nghi ngờ hắn có liên quan tới cái chết của cả nhà Giáo sư Trình!"
Triệu Tồn Kiến lập tức đạp phanh, xoay tay lái, rẽ theo hướng ngược lại. Trần Dư thì nói nhanh vào điện thoại: "Tiểu Bân, cậu trước hết đừng có hành động gì, đợi bọn chị tới. Nếu hắn thật sự là hung thủ trong vụ án này thì rất nguy hiểm, cậu không được hành động theo cảm tính, phải giữ liên lạc đợi tới lúc bọn chị tới!"
"Nhưng mà..."
"Không nhưng nhị gì hết! Cậu mà không nghe lời, tôi lập tức xin lệnh cấp trên điều cậu đi làm tuần tra!"
Lời này của Triệu Tồn Kiến quả nhiên có sức uy hϊếp hơn, nhưng khi La Tiểu Bân đuổi tới con hẻm nhỏ lại không nhìn thấy người đâu nữa.
Cậu ta cất điện thoại, tay phải đặt lên khẩu súng bên hông mình, cảnh giác nhìn xung quanh, chậm rãi đi vào trong con hẻm.
Một bước, hai bước, ba bước... ngay khi đến bước thứ tư, một gã đàn ông bất ngờ lao đến từ phía sau La Tiểu Bân, trong tay gã còn cầm một ống kim tiêm, mũi kim hướng thẳng vào cổ La Tiểu Bân.
La Tiểu Bân nhanh nhẹn tránh thoát, xoay người đập cổ tay gã vào tường làm ống tiêm rơi xuống đất.
Gã đàn ông bị cậu ta chế ngự, hai tay khóa ra sau lưng, áp mặt xuống đất.
Mắt thấy đã khống chế được tình hình, La Tiểu Bân hừ lạnh một tiếng, rút còng tay bên hông ra: "Tưởng Tiểu Bân này là ai chứ, cũng dám giở trò đánh lén..."
"Đùng đùng---"
Hai tiếng súng liên tiếp vang lên.
Thời điểm Trần Dư và Triệu Tồn Kiến chạy đến, cùng lúc nghe thấy hai tiếng súng vang lên trong con hẻm nhỏ.
Trái tim của hai người họ nhất thời đều thắt lại.
Nửa giờ sau, xe cảnh sát vây quanh hiện trường, sơ tán người dân đang vây xem.
Pháp Y xem xét đầu và thi thể của nạn nhân, nặng nề nói: "Sau gáy cậu ấy bị một vật cứng đập mạnh, ổ bụng trúng hai phát súng, đây có thể là nguyên nhân chính dẫn tới tử vong... Trần Dư, sếp Triệu, hai người có cần trở về nghỉ ngơi trước không?"
Triệu Tồn Kiến tinh thần suy sụp ngồi trên mặt đất, khẽ lắc đầu. Trần Dư thì cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình, nói: "Cảm ơn sếp Lý, tôi không sao."
Lý Thuần còn muốn nói gì đó nhưng thấy ai cũng không có tâm trạng nghe, anh ta đành thôi, nói với đội trưởng Phương: "Vậy tôi đưa thi thể nạn nhân trở về khám nghiệm trước, mọi người... đừng quá đau buồn."
Một nữ cảnh sát khác nghe điện thoại xong quay lại thấy mọi người đều trầm mặc, đành đi tới chỗ Trần Dư, mím môi ngồi xuống, do dự thật lâu mới nói: "Chị Trần Dư, bố mẹ của Tiểu Bân đều đã mất lâu rồi, chỉ có một người bà sống ở dưới quê, chúng ta... có cần báo cho bà của cậu ấy không?"
Trần Dư hít sâu một hơi, lắc đầu: "Tạm thời đừng để bà của Tiểu Bân biết, đợi chúng ta lo xong tang sự cho cậu ấy rồi hãy tính."