Ngày 25 tháng 8 năm 1998.
Đứa trẻ mất tích trong vụ án mạng ở khu Hoa Đông đã được mười ngày, phía cảnh sát điều tra vẫn không có tiến triển, tin tức báo chí khi đó còn đưa tin có thể đứa trẻ cũng đã bỏ mạng rồi, chỉ là phía cảnh sát chưa tìm thấy xác.
"Mấy người làm việc sao thế?! Hung thủ thì không bắt được, đứa trẻ cũng tìm không thấy, cứ cho là bị hung thủ gϊếŧ thì cũng phải tìm được xác chứ? Có biết bây giờ người bên ngoài nói gì không hả?! Nói là cảnh sát chúng ta vô dụng! Ngay tới một đứa trẻ cũng không bảo vệ được!"
Người phụ nữ nói tới đây còn chưa hết giận, ném tập hồ sơ vào người đàn ông đứng gần nhất: "Vụ này anh mà lo không xong cuối năm đừng nghĩ tới chuyện thăng chức, vậy đi! Giải tán!"
Đợi người phụ nữ hung hăng rời đi, mấy người cảnh sát đứng nghiêm nãy giờ lập tức rã ra như đá, cậu cảnh sát trẻ tuổi nhất không nhịn được nói: "Có công thì chị ta hưởng, có họa thì chúng ta gánh. Tìm hung thủ, tìm hung thủ, toàn biết nói thôi! Bộ tưởng dễ tìm lắm chắc? Chỉ có đội trưởng Phương mới chịu nổi chị ta."
"Được rồi Tiểu Bân, đi làm việc đi, để sếp nghe thấy coi chừng bảng đánh giá cuối năm của cậu."
La Tiểu Bân bĩu môi, nhận xấp lời khai mới: "Sợ gì chứ? Cùng lắm em mua sẵn cao dán đi làm tuần tra!"
Trần Dư và mấy người khác nghe thế đều phì cười.
Buổi trưa Trần Dư và Triệu Tồn Kiến tới nhà họ Đớ tiếp tục điều tra, cuối cùng cũng hỏi ra được chút manh mối.
"Vậy nếu theo lịch trình ngày hôm đó thì bà Đớ phải cùng chồng mình tới nhà của bố mẹ bà đón con trai về, nhưng vì bận việc nên để cậu bé ở lại nhà ông bà ngoại vài hôm, còn em trai và em dâu của bà là đột xuất trở về nhà."
"Phải, mấy người nhất định phải bắt được hung thủ, con trai... con trai Cẩn Hiên của tôi, thằng bé còn nhỏ như vậy..." Nói đến đây người phụ nữ như không thể thở nổi, khóc lóc dựa vào vai chồng mình.
Trên đường trở về, Trần Dư trầm tư nhìn bức ảnh bé trai mất tích trong vụ án, bỗng dưng quay sang hỏi Triệu Tồn Kiến: "Sếp Triệu, anh thấy nhà họ Đớ thế nào?"
"Còn có thể thế nào, nhà cao cửa lớn, siêu giàu đó, lúc nãy họ mời chúng ta uống trà tên là cái gì Fas ấy nhỉ? Một tách trà mà sắp bằng tiền lương một tháng của anh rồi."
Trần Dư: "Em không phải nói cái đó, anh không cảm thấy bà Đớ rất kỳ lạ sao? Cả nhà họ Đớ nữa."
Triệu Tồn Kiến không quay đầu, chuyên tâm lái xe, thuận miệng hỏi: "Lạ thế nào?"
"Bố mẹ mình và em trai em dâu khi không chết thảm, con trai thì mất tích không rõ sống chết, nhưng chị ta vẫn còn có tâm trạng đi làm móng tay."
"Em không cho là người ta ham đẹp à?"
"Phụ nữ ham đẹp tất nhiên không lạ, nhưng xảy ra chuyện lớn như vậy. Nếu là anh, anh còn có tâm trạng nghĩ xem hôm nay nên thắt cà vạt màu gì không?"
Triệu Tồn Kiến ngẫm lại, đúng là như vậy thật, anh ta ra hiệu cho Trần Dư tiếp tục nói.
"Còn nữa, lúc em mượn cớ đi vệ sinh, hỏi người giúp việc trong nhà mới biết cậu bé Cẩn Hiên này bẩm sinh đã có chứng rối loạn tự kỷ, nhưng anh nhìn nhà họ Đớ từ trên xuống dưới xem, đều không ai đề cập tới chuyện này. Phòng của cậu bé trước đó chúng ta cũng xem qua rồi, hoàn toàn không có thiết bị hỗ trợ hay không gian điều trị cho trẻ có chứng tự kỷ."
"Ý của em là...?"
"Cha mẹ thương con, ai nấy cũng đều thấy, nhưng nếu ngược lại thì sao..."