Chương 3: Qua lại với người khác

Cuối cùng, tất cả mọi người đều bị mời về Sở cảnh sát hỗ trợ điều tra.

Nhưng cảnh sát xem xét khẩu cung của từng người vẫn không có manh mối, cô con gái riêng vốn có hiềm nghi nhất lại có anh họ mình làm nhân chứng thời gian, cuối cùng vẫn dẫn tới kết luận vụ ngã lầu là tai nạn.

Người cảnh sát lấy lời khai của thiếu niên dẫn cậu ấy ra ngoài, hai người một trước một sau, khi ra tới phòng chờ bên ngoài vô tình gặp hai cảnh sát bên tổ chuyên án, cảnh sát lấy lời khai dừng lại chào hỏi hai người cảnh sát vài câu.

Khi đi lướt qua nhau, nữ cảnh sát trung niên đột nhiên quay người nhìn theo bóng lưng thiếu niên xinh đẹp đã đi xa, làm người cảnh sát đứng bên cũng phải nhìn theo, hỏi: "Sao thế sếp Trần?"

Nữ cảnh sát trung niên khẽ lắc đầu: "Không có gì."

Lễ tang của cô con gái nhà giàu được tổ chức rất long trọng, bạn học và thầy cô đều tới đưa tiễn.

Sau khi lễ xong, rất nhiều người ở lại ăn cơm, trong lúc trò chuyện đề tài cũng là xoay quanh cái chết của cô gái.

Dù sao, cô gái này ở trường học vẫn luôn là tâm điểm chú ý, bây giờ lại đột ngột qua đời như vậy, không tránh khỏi mấy lời bàn tán nổi lên, dù cho bước đầu phía cảnh sát đã xác định là tai nạn.

"Nói với mấy cậu thêm một chuyện này." Nam sinh mặt mày ranh ma cố tình ra vẻ thần bí, đè thấp giọng: "Có biết trước khi thầy Lương tự tử, tôi đã bắt gặp thầy ấy đi chung với ai không?"

"Ai mà biết, mau nói đi."

"Đúng rồi, đừng gây tò mò nữa, không ban đêm thầy ấy trở về kiếm cậu cho xem."

"Nè, nói bậy bạ gì thế!"

Kha Miểu nhăn mặt vo tròn khăn giấy ném vào người Ôn Thục Văn, một đám người ầm ĩ cũng bị câu "ban đêm thầy ấy trở về" của cậu ta dọa sợ. Ôn Thục Văn lại cười ha hả, khoác lên vai Từ Đạt: "Được rồi mau nói xem, tò mò chết ông đây rồi."

Từ Đạt cũng không kéo dài nữa, nói ra một cái tên mà khiến những người có mặt nghe xong đều nhao nhao.

"Từ Đạt, cậu có tận mắt nhìn thấy không đó?"

"Phải đấy, hai người họ cũng đều chết rồi, đừng nói bậy bạ."

Từ Đạt mới không nói bậy, cậu ta lấy điện thoại trong túi ra, sau đó giơ điện thoại lên cho mọi người xem: "Có hình làm chứng nhé, hai người đó còn cùng nhau..."

Ngay lúc đó điện thoại cậu ta bị một nam sinh khác giật lấy, Từ Đạt chưa kịp mắng thì đã ăn trọn một cú thật đau.

"Cái thằng điên này! Mày tự nhiên lên cơn gì thế?"

Mấy người Ôn Thục Văn vội vàng giữ Mạch Vũ Xuyên lại nhưng không ngăn được Từ Đạt xông lên đánh trả, thế là hiện trường nhà tang lễ bắt đầu hỗn loạn.

Mạch Vũ Xuyên là bạn trai của Cố Tử Hân, vừa trở về đã nghe tin bạn gái qua đời, chưa kịp đau buồn thì nghe Từ Đạt nói bạn gái mình có qua lại với thầy giáo, không điên lên mới là lạ.

May mà đám tang này có sự tham dự của cảnh sát, tình hình rất mau được kiểm soát.

Từ đầu đến cuối, không ai chú ý tới thiếu niên xinh đẹp đang đứng cùng mấy người trong nhà họ Đớ, cúi đầu chào tạm biệt những vị khách hôm nay đã viếng thăm, đang im lặng quan sát tất cả.

Ánh mắt cậu lướt qua từng gương mặt khác nhau, cuối cùng dừng lại trên chiếc điện thoại trên mặt đất.

Từ màn hình vỡ nát, lờ mờ vẫn có thể thấy được ảnh chụp của Cố Tử Hân và một người đàn ông trước cửa khách sạn.