Sau câu nói kia của Từ Hiểu, ngũ quan trên mặt Hà Tiểu Tuệ trong nháy mắt trở nên méo mó. Chuyến xe buýt vốn là không khí nói cười vui vẻ của các học sinh cũng im bặt, toàn bộ đều quay đầu lại nhìn Từ Hiểu, ngay cả người tài xế cũng vậy.
Nhưng đáng sợ là ở trong mắt bọn họ, Từ Hiểu nhìn thấy không có tròng đen, hoàn toàn là một màu trắng quỷ dị.
"Không phải chúng ta là bạn sao? Hiểu Hiểu..." Gương mặt Hà Tiểu Tuệ liên tục thay đổi giữa lúc cô ta còn sống và sau khi chết, giọng nói the thé gợn người lặp lại: "Cậu đã nói sẽ ăn mừng sinh nhật cùng mình mà, tại sao cậu lại không đến?" Dần dần, giọng nói đó trở nên khàn đặc khó nghe: "Tại sao không giữ lời hứa? Đồ dối trá!"
Lưng Từ Hiểu dán sát cửa sổ xe, đã sợ đến mức không thể nói thành câu: "Không, không phải..."
Đúng lúc này, chiếc xe buýt bỗng dưng phanh gấp, cửa ra vào tự động mở ra.
Có người bước lên xe.
Hà Tiểu Tuệ vẫn giữ nguyên tư thế đối mặt với Từ Hiểu nhưng cổ cô ta thì "răng rắc" xoay lại, nửa gương mặt hoàn toàn là máu me nhơ nhuốc, lạnh lẽo nhìn nam sinh vừa bước lên xe.
Thiếu niên môi hồng răng trắng, dường như chẳng bị hoàn cảnh nơi này ảnh hưởng, càng không nhìn tới bộ dáng quỷ dị của Hà Tiểu Tuệ và những người khác trên xe, chỉ một đường đi đến chỗ thiếu nữ đang kinh sợ nhìn mình kia, khẽ nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô gái.
Động tác thiếu niên rất tùy ý, nhưng khiến Từ Hiểu như người sắp chết đuối vớ được cọc gỗ, cô liều mạng nắm chặt tay thiếu niên, anh thấy vậy thì hơi hơi mỉm cười, sờ đầu cô: "Chơi lâu như vậy, cũng đến lúc nên về nhà rồi."
Ngay từ khoảnh khắc Đớ Cẩn Hiên xuất hiện, mọi thứ xung quanh họ đã bắt đầu thay đổi, ngay cả bầu trời đêm bên ngoài cũng trở nên sáng tỏ.
Một lần nữa, cảnh vật xung quanh trở về lớp học ban đầu.
Những học sinh khác đã biến mất, chỉ còn lại ba người bọn học trong bộ đồng phục học sinh, nhưng ngũ quan Hà Tiểu Tuệ đã hoàn toàn biến dạng, chính là gương mặt đầy máu và bộ dáng sau khi chết của cô ta.
"Ai cũng đừng hòng rời khỏi đây!" Tiếng hét chói tai bén nhọn như chọc thủng màng nhĩ, bàn ghế trong lớp học bị bật tung lên, cùng lúc đánh về phía Đớ Cẩn Hiên và Từ Hiểu.
Từ Hiểu chẳng kịp suy nghĩ gì, chỉ theo bản năng che chắn cho thiếu niên đang nắm tay cô, nhưng hành động này đã khiến đồng tử trong mắt Hà Tiểu Tuệ càng thêm co rút kịch liệt, gương mặt méo mó của cô ta vô cùng dữ tợn, như hận không thể xé xác họ ra.
Còn Đớ Cẩn Hiên, ngay thời điểm Từ Hiểu dùng thân mình che chắn cho anh, thật ra anh cũng không có cảm giác gì. Dù sao thế gian này có biết bao nhiêu người sẽ vì yêu anh mà tình nguyện lột da róc xương, chết không toàn thây, nên hành động của cô cũng chẳng tính là có gì đặc biệt.
Nhưng cố tình là... cái thân thể nhỏ bé đang run rẩy che chắn cho anh này mang theo hơi thở tội ác nồng đậm, lại cứ phảng phất như có như không, cào ngứa mỗi ngóc ngách trong cơ thể mà anh đang trú ngụ.
Thật là, muốn một ngụm ăn luôn cô.