Chương 25: Vốn đã chết rồi

Từ Hiểu bị tiếng động ngoài cửa sổ làm tỉnh giấc.

Cô nhìn ra ngoài, vẫn là khung cảnh bầu trời dần sang chuyển sang tối, mây đen tụ lại thành từng mảng như báo hiệu sắp có mưa lớn. Mấy tán cây nghiêng ngả lảo đảo trong gió tạo thành từng tiếng xào xạc.

Tiết tự học buổi tối vẫn diễn ra như bình thường nhưng không có ai nói chuyện. Ngay cả tiếng thì thầm thường ngày cũng biến mất, chỉ còn lại những tiếng gió “lạch cạch” đập vào khung cửa kính, nhịp nhàng đến mức quái dị.

Từ Hiểu ngồi ở hàng ghế gần cửa sổ, cúi đầu nhìn cổ tay mình, trên đó vẫn còn vết đỏ nhàn nhạt chưa tan, bị ống tay áo đồng phục che khuất một nửa.

Cô vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, những cánh hoa lam vẫn bị gió thổi mạnh rồi rơi xuống, biến mất dưới ngọn đèn đường ban đêm.

Nơi đó, đã không còn thiếu niên xinh đẹp đến mức không chân thực đang cho mèo ăn nữa, nhưng Từ Hiểu vẫn nhìn rất lâu, lâu đến nỗi khi tiếng chuông tan học vang lên cô cũng không hay biết.

"Hiểu Hiểu, đang nhìn gì mà tập trung vậy?"

Một giọng nói the thé bất ngờ vang lên bên tai, nhưng lần này cô không bị giật mình, khi thấy là ai chỉ nhẹ nhàng thở ra một hơi.

"Tiểu Tuệ, là cậu à."

Hà Tiểu Tuệ tinh nghịch cười, ngồi xuống khoác vai cô: "Không là mình thì còn có thể là ai, sao cậu cứ nhìn vào một chỗ cả tiết học vậy?"

Từ Hiểu cũng không biết giải thích như thế nào, cô chỉ mơ hồ cảm thấy cảnh tượng mình nhìn thấy vào một giây trước đó, không phải như vậy...

Có điều khi cô muốn nhìn lại thì đã bị thân mình Hà Tiểu Tuệ che khuất, cô ấy kéo tay cô: "Đi thôi, đến giờ tan học rồi, cậu mà không về sớm sẽ muộn chuyến xe đấy."

Phải rồi, đã sáu giờ tối, phải tan học rồi.

Từ Hiểu gật đầu, sau đó cùng Hà Tiểu Tuệ và mấy bạn học khác chen chúc lên một chiếc xe buýt.

Vẫn là hàng ghế ấy, tờ lịch ngày 15 tháng 9...

Từ Hiểu bỗng cúi đầu nhìn xuống cổ tay mình, vết đỏ mới đã chồng lên vết đỏ cũ, không ngừng chồng lên nhau.

Giống như nhận ra cái gì, cô đưa mắt nhìn tờ lịch kia, sự hoang mang trong mắt ngày càng rõ rệt.

Hà Tiểu Tuệ ở bên vẫn đang nói: "Có phải gần đến lúc đăng ký nguyện vọng đại học nên cậu áp lực quá không?"

"Yên tâm đi, tuần này chỉ là thi thử thôi..."

Thi thử, đăng ký nguyện vọng, trở về nhà.

Đầu Từ Hiểu bắt đầu thấy đau âm ỉ, cô khó khăn hỏi: "Hôm nay, hôm nay thật sự là ngày 15 tháng 9 sao?"

Nghe câu hỏi kỳ lạ của cô Hà Tiểu Tuệ bật cười: "Đương nhiên là ngày 15 tháng 9 rồi, cậu quên rồi sao? Hôm nay còn là ngày sinh nhật của mình nữa, cậu đã nói sẽ ăn mừng cùng mình mà, thật mau quên."

Sự lạnh lẽo từ da đầu lan xuống toàn thân, Từ Hiểu chậm chạp nhìn Hà Tiểu Tuệ đang tươi cười trước mặt, rốt cuộc dùng sức lắc đầu: "Không, không đúng..."

"Cái gì không đúng?" Hà Tiểu Tuệ hỏi.

"Cậu vốn đã chết rồi..."