Bầu trời dần sang chuyển sang tối, mây đen tụ lại thành từng mảng như báo hiệu sắp có mưa lớn. Mấy tán cây nghiêng ngả lảo đảo trong gió tạo thành từng tiếng xào xạc.
Tiết tự học buổi tối vẫn diễn ra như bình thường nhưng không có ai nói chuyện. Ngay cả tiếng thì thầm thường ngày cũng biến mất, chỉ còn lại những tiếng gió “lạch cạch” đập vào khung cửa kính, nhịp nhàng đến mức quái dị.
Từ Hiểu ngồi ở hàng ghế gần cửa sổ, hai tay cô đặt trên bàn, đầu ngón tay hơi siết lại sau đó lại thả ra. Trên cổ tay vẫn còn vết đỏ nhàn nhạt chưa kịp tan, bị ống tay áo đồng phục che khuất một nửa.
Ngoài cửa sổ, tán cây hoa lam bị gió thổi mạnh khiến cánh hoa rơi xuống, xoay tròn rồi biến mất dưới ngọn đèn đường ban đêm.
Mọi thứ rõ ràng vẫn diễn như bình thường, nhưng...
Từ Hiểu nhìn vào một chỗ dưới tán cây hoa lam rất lâu, đến nỗi khi tiếng chuông tan học vang lên cô cũng không hay biết.
"Hiểu Hiểu, đang nhìn gì mà tập trung vậy?"
Một giọng nói the thé bất ngờ vang lên bên tai, Từ Hiểu bị giật mình, cô nhanh chóng quay người lại, khi thấy là ai mới thở phào một hơi.
"Tiểu Tuệ, cậu làm mình hết hồn."
Hà Tiểu Tuệ tinh nghịch cười, ngồi xuống khoác vai cô: "Cậu làm mình hết hồn thì có, cứ nhìn vào một chỗ cả tiết học."
Từ Hiểu cũng không biết mình bị làm sao, cảnh tượng cô nhìn thấy một giây trước đó, dường như không phải như vậy...
Có điều khi cô muốn nhìn vị trí gần tán cây hoa lam ngoài cửa sổ một lần nữa lại bị thân mình Hà Tiểu Tuệ che mất, cô ấy kéo tay cô: "Đi thôi, đến giờ tan học rồi, cậu mà không về sớm sẽ muộn chuyến xe đấy."
Phải rồi, đã sáu giờ tối, phải tan học rồi.
Từ Hiểu gật đầu, nhưng nhìn cặp xách trong tay mình cô hơi khựng lại vài giây.
Cô thế mà không có ấn tượng mình đã thu dọn cặp xách từ bao giờ. Nhưng khi cố nghĩ lại thì đầu óc trở nên rất mơ hồ, giống như lạc vào một mảnh trắng xóa, cuối cùng Từ Hiểu còn không nhớ mình đã cùng Hà Tiểu Tuệ và mấy bạn học khác chen chúc lên một chiếc xe buýt như thế nào.
Đợi khi ngồi xuống hàng ghế, nhìn thấy tờ lịch treo trên tường hôm nay là ngày 15 tháng 9, Từ Hiểu không biết vì sao lại có cảm giác giống như bản thân đã nhìn thấy nó vô số lần.
Ngay khi tay cô chạm tới tờ lịch, bỗng nhiên có vô số bàn tay trắng bệch không biết từ nơi nào đột nhiên xông ra, tóm chặt cổ tay cô.
"A---!" Từ Hiểu kinh hãi kêu lên, rụt tay lại.
"Sao thế Hiểu Hiểu?" Là giọng nói lo lắng của Hà Tiểu Tuệ.
"Vừa nãy, vừa nãy..." Từ Hiểu muốn nói nhưng khi nhìn lại cổ tay mình, trừ vết đỏ mới hằn ra thì không có gì cả.
Xe buýt lần lượt tới trạm, trước khi xuống xe Hà Tiểu Tuệ vẫy tay với cô: "Hiểu Hiểu, tối nay cậu nhất định phải đến điểm hẹn nha, mình đợi cậu."
Từ Hiểu gật đầu, nhưng đêm đó...
Đồng hồ treo tường chỉ đúng 1 giờ 45 phút sáng.
Có người ngã từ trên lầu ba xuống, đầu bị lưỡi cày làm vườn đâm xuyên qua.
Chết ngay tại chỗ.