Vào ngày diễn ra trận đấu bóng rổ giữa Nhất Tâm và Lam Học, không ai ngờ được sẽ xảy ra một vụ tai nạn, còn dẫn đến chết người.
Hôm ấy học sinh các trường khác đến xem thi đấu không ít, trên đường đi rất dễ gặp từng tốp học sinh nối đuôi nhau vây quanh sân trường, có một số còn là đi theo bạn học đến tham quan.
Nhưng điều này cũng không hiếm lạ, Lam Học vốn nổi tiếng là trường trung học trọng điểm có phong cảnh đẹp nhất nhì ở Ngưỡng Tinh, trồng rất nhiều hoa lam, màu sắc lam đậm của hoa đan xen với cành lá tạo thành từng mảng xanh ngát, nhìn từ xa rất giống một đàn bướm Morpho đang bay lượn.
Ban đầu cũng không có ai chú ý dưới tán cây hoa lam có người, cho đến khi một nữ sinh kinh ngạc hô lên thì mọi người mới nhìn về một hướng, sau đó không hẹn mà cùng nhau im bặt.
Xa xa dưới tán cây hoa lam có một nam sinh mặc áo sơ mi màu trắng, dáng người giữa thiếu niên và thanh niên cao gầy, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng đến mức gần như trong suốt, đồng phục rất đỗi bình thường nhưng mặc trên người của nam sinh cũng có vẻ sáng bừng đến kỳ lạ, làm người ta không nỡ rời mắt.
Nam sinh đang cúi đầu cho mèo ăn, từng con mèo đều vây quanh chân anh, kêu lên vài tiếng như làm nũng, ưỡn người cho anh vuốt ve.
Khóe môi nam sinh hơi nhếch lên, bế một con mèo có bộ lông màu xám ôm vào lòng, nụ cười thiếu niên kéo theo lúm đồng tiền bên má trái, tạo thành hình ảnh đẹp đến không thể diễn tả bằng lời.
Đúng lúc tất cả mọi người đều đang ngây người trước vẻ đẹp của nam sinh thì ngay lúc này. "Ầm" một tiếng, cửa kính tòa nhà giảng dạy trên lầu vỡ toang.
Gần như giây sau đó, một vật thể bất ngờ từ trên cao rơi xuống, khi tiếp đất tạo thành một tiếng vang trầm đυ.c, kí©h thí©ɧ tới trái tim mỗi người đang có mặt.
Rất nhanh, mùi máu tươi tanh nồng tỏa ra trong không khí, máu trên mặt đất cũng theo đó lan ra.
Tất cả những người có mặt tại hiện trường đều không kịp phản ứng, phải mất một lúc mới có người kinh hoảng hét lên: "Ngã lầu! Có người ngã lầu rồi!"
Nam sinh đứng ở cách đó chưa đầy một bước chân, đổi lại là người khác nhất định đã bị cảnh tượng trước mắt dọa cho chết khϊếp, nhưng thiếu niên niên đẹp đến không chân thực ấy chỉ bình tĩnh nhìn nữ sinh đang nằm trong vũng máu.
Máu từ trên trán nữ sinh chảy xuống nhuộm đỏ nửa gương mặt cô ta, nhịp thở rõ ràng đã dừng nhưng tròng mắt chứa đầy tơ máu vẫn cố mở to, gắt gao hướng về phía nam sinh, môi khẽ mấp máy như muốn nói gì đó.
Cảnh tượng này quỷ dị đến độ làm những người chứng kiến đều hét toáng lên, nhưng nam sinh hoàn toàn không để tâm, anh ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà giảng dạy ở lầu bốn, nơi mà nữ sinh vừa ngã xuống.
Vừa nhìn đã thấy bóng dáng thiếu nữ đang đứng bên cửa sổ, toàn thân không giấu được vẻ chật vật, đôi mắt hạnh sáng ngời như chứa nước mềm mại đáng thương, làm người ta không nhịn được muốn ôm vào lòng, nhưng... không có một tia sợ hãi nào.
Đúng vậy, thiếu nữ hoàn toàn không có một chút sợ hãi nào đối với cái chết của nữ sinh bên dưới.
Thời điểm thiếu nữ vô tình chạm mắt với người đang nhìn mình mỉm cười kia, ánh mắt cô lúc này mới lộ ra vẻ hoảng sợ nên có, lùi về phía sau. Ôn Thục Văn tưởng cô bị cảnh tượng máu me bên dưới dọa, nhanh chóng tiến lên một bước, vội vàng ôm cô vào lòng trấn an: "Hiểu Hiểu, không sao đâu, đừng sợ."
Từ Hiểu trốn trong lòng Ôn Thục Văn, nhỏ giọng khóc, cũng vừa hay che đi ý lạnh trong mắt mình.
Khác với nụ cười giả dối thường ngày, lần này Đớ Cẩn Hiên nở một nụ cười thật sự.
Thì ra, hơi thở tội ác trên người cô là do đây.