Thời điểm Đớ Cẩn Hiên quay lại, Từ Hiểu vẫn còn mãi thất thần, không chú ý tới thiếu niên đã thu lại ý lạnh trong mắt.
Đúng vậy, là ý lạnh, trong mắt người này từ đầu chí cuối hoàn toàn không có một tia sáng dịu dàng nào, biểu hiện ra ngoài đều là giả dối.
Đớ Cẩn Hiên hơi hơi mỉm cười, vẫy tay với cô: "Hiểu Hiểu, đến đây."
Từ Hiểu hồi thần, nhanh chân cất bước tới bên cạnh anh.
Ánh mắt thiếu niên dừng lại trên người cô, đầu ngón tay thon dài sạch sẽ như vô thức chạm lên động mạch cổ của cô.
Xúc cảm non mềm trên da thịt thiếu nữ làm động tác thiếu niên dừng lại, sau đó trong mắt xẹt qua chút nghiền ngẫm.
Đớ Cẩn Hiên bên này nghĩ thế nào Từ Hiểu mò không tới, cô chỉ biết giờ khắc này, người trước mắt không biết vì sao giống như mang theo một loại ánh sáng, nắm giữ toàn bộ sinh mệnh của cô, làm trái tim cô đập rộn ràng, so với đêm trước còn đập mãnh liệt hơn.
Thiếu niên xinh đẹp thu hết phản ứng của cô vào mắt, bất đắc dĩ thở dài, anh giơ tay che mắt cô, nhẹ giọng nói: "Đừng nhìn tôi như thế."
Sẽ rơi xuống địa ngục đấy.
Mới đầu Từ Hiểu còn theo bản năng muốn gỡ tay Đớ Cẩn Hiên ra, nhưng sau đó nghĩ thế nào cô lại đổi thành nắm chặt tay anh, khẩn khiết nói: "Mình không muốn ở cùng người khác, mình chỉ ở bên cậu, được không?"
Mặt trời dần ngã về tây, trên sân thượng trường học in bóng hai người.
Hàng mi dài của Đớ Cẩn Hiên khẽ chớp, nếu là người hiểu rõ bản chất của anh nhất định sẽ cảm thấy quái lạ, quái lạ vì thiếu niên xinh đẹp như ma quỷ này, thế mà lại bị một câu nói kia của cô gái làm cho lâm vào suy tư.
Không nghe được câu trả lời mình muốn, Từ Hiểu rốt cuộc gỡ tay Đớ Cẩn Hiên xuống. Khi lần nữa đối diện với đôi mắt nhạt màu của anh, cô như ma xui quỷ khiến, hoàn toàn không tự chủ được mà muốn đến gần anh, tiềm thức giống như bị điều khiển: "Cẩn Hiên..."
Đớ Cẩn Hiên không còn cách nào, anh giữ eo cô lại, cúi người in xuống một nụ hôn, anh hôn rất nhẹ, rất dịu dàng, vừa hôn vừa liếʍ nhẹ lên cánh môi cô nhưng không sâu.
Từ Hiểu đột nhiên tỉnh táo lại, không bị vẻ đẹp của thiếu niên trước mắt mê hoặc nữa, nhưng cô cũng không đẩy anh ra. Vẫn là Đớ Cẩn Hiên rời khỏi môi cô trước, anh từ tốn vuốt ve gương mặt trắng nõn hơi ửng hồng của cô, trong mắt không có chút du͙© vọиɠ nào: "Hiểu Hiểu, tôi chính là hoàn hảo nhất, không ai có thể hoàn hảo hơn tôi."
"Nhưng những người thích tôi, cuối cùng đều sẽ không có kết cục tốt."
Đôi mắt nhạt màu tỏa ra chút ánh sáng nhàn nhạt, Từ Hiểu chỉ còn nghe thấy thiếu niên dịu dàng nói: "Còn có, trừ phi tôi chết, bằng không vĩnh viễn đừng nghĩ đến việc thoát khỏi tôi."