Chương 20: Chưa từng nói như vậy

Ngày 25 tháng 11 năm 2008.

Chỉ còn một tháng nữa là tới kỳ thi xét tuyển, không khí các lớp học cuối cấp không ít thì nhiều đều trong trạng thái căng thẳng, cũng không nhớ là ai đề nghị tổ chức cuộc thi bóng rổ liên trường giúp các học sinh giải tỏa áp lực, theo đó bốn trường trung học trọng điểm ở Ngưỡng Tinh đều tham gia.

Trận đấu bóng rổ giữa hai trường Lam Học và Nhất Tâm địa điểm tổ chức là ở Lam Học, hiện trường sân vận động cực kỳ náo nhiệt, phần lớn các học sinh trong trường đều tới xem, có người tới cổ vũ cho đàn anh, có người đến giải tỏa áp lực, cũng có những người đơn thuần là đến xem náo nhiệt.

Năm học cuối rồi, trên đài có một số nữ sinh can đảm gào thét tên của nam sinh mà mình thích, đáng tiếc khoảng cách quá xa, đa số truyền đến tai mấy nam sinh trên sân bóng đều nghe không rõ.

Tình hình trận đấu sau ba hiệp khí thế của Nhất Tâm có phần áp đảo hơn, trái ngược với lúc trước, Lam Học luôn dẫn đầu.

"Mắt cậu mọc ở mông à? Không thấy bóng bên này hả?"

Nam sinh truyền bóng sai bị mắng chẳng biết làm sao, sợ sệt đánh rơi cả bóng. Ôn Thục Văn nhịn không được chửi tục một câu, kéo kéo cổ áo lau mồ hôi trên mặt mình, bực mình hỏi người bên cạnh: "Tưởng Lâm, cậu ta chết ở đâu rồi? Kiếm dự bị thay cũng phải kiếm đứa có não chứ?"

Người bị hỏi cũng không biết Tưởng Lâm đi đâu, chưa đợi người nọ nhún vai thì có một nam sinh khác hí hửng chen vào: "Vừa rồi tôi thấy cậu ta tới phòng nhạc cụ, hình như là đi tìm Từ Hiểu đấy." Nói xong còn cười đầy ẩn ý.

Từ Đạt ở kế bên Ôn Thục Văn nghe thế chậc chậc lưỡi: "Đúng là không nhìn ra nha, cậu ta đổi khẩu vị rồi."

"Này! Cậu đi đâu vậy..." Bỏ lại Từ Đạt và mấy nam sinh đang ngơ ngác là bóng lưng chạy đi như bay của Ôn Thục Văn, chớp mắt một cái đã biến mất ở cuối sân vận động, hướng về phía tòa nhà giảng dạy.

"Ôi shit, hai cái thằng này có chung một sở thích à?" Từ Đạt vò đầu.

Một tháng nay Từ Hiểu luôn bị Trang Gia Tuệ làm khó, nguyên nhân ban đầu chỉ là do cô không đồng ý đổi chỗ ngồi với cô ta. Nhưng mọi chuyện sau đó dần trở nên tồi tệ hơn khi Đớ Cẩn Hiên bắt đầu không che giấu sự thân mật giữa hai người khi ở trường, chính là đã vượt qua mức anh em họ nên có.

Đỉnh điểm là khi Trang Gia Tuệ cho rằng mình đã kiềm chế cảm xúc đến cực hạn, thì thấy Đớ Cẩn Hiên hiếm khi đến thư viện lại đang kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Từ Hiểu.

Hai người dựa sát vào nhau, thiếu niên như thói quen mà mân mê đầu ngón tay cô gái, sau đó bàn tay dày rộng của anh bao bọc lấy tay cô, đan vào nhau.

Chỉ một động tác như vậy, trong nháy mắt đã chọc điên Trang Gia Tuệ.

Phải biết, tám năm trung học, ngày ngày đêm đêm cô ta đều nhìn chằm chằm mấy cô gái bên cạnh Đớ Cẩn Hiên, ai cũng đừng hòng đến gần.

Nhưng vì bên ngoài Từ Hiểu là em họ của Đớ Cẩn Hiên, cô ta luôn xem cô đồng dạng với Cố Tử Hân, thậm chí còn muốn làm thân, thế mà bây giờ cô ta nhìn thấy cái gì thế này?

Chỉ là sao có thể... bọn họ không phải là người một nhà sao? Trang Gia Tuệ hai mắt đều đỏ chạy tới chỗ Đớ Cẩn Hiên hỏi rõ, không nghĩ tới sẽ nghe được một đáp áp dửng dưng từ anh.

"Là cậu nghĩ như vậy thôi." Thiếu niên mỉm cười, nụ cười ấy đẹp đến mức làm người ta lóa mắt: "Tôi chưa từng nói như vậy mà, đúng không?"