Chương 2: Còn một đứa bé nữa

Trở về Sở cảnh sát, mọi người bắt đầu chia tổ ra điều tra, chỉ có nữ cảnh sát là vẫn xem đi xem lại từng bức ảnh chụp hiện trường.

"Một nhà bốn mạng người, cách chết của ai cũng cực kỳ thê thảm, theo báo cáo bên Pháp y mới gửi qua, người con trai là bị cắt lưỡi trước rồi mới bị cứa đứt động mạch chủ. Hung thủ như hận không thể tra tấn bọn họ thêm vậy, nên đây chắc chắn là hành vi trả thù có chủ đích..."

Triệu Tồn Kiến phân tích tới đây ngẩng đầu lên thấy nữ cảnh sát vẫn nhìn tấm ảnh trên tay thì không nhịn được hỏi: "Trần Dư, em phát hiện ra manh mối gì à?"

Trần Dư nghe gọi tên mình mới như bừng tỉnh, cô ấy nhanh chóng bày hết các bức ảnh ra bàn cho mọi người xem: "Mọi người nhìn bức ảnh này đi, bức này nữa, có phải là mô hình máy bay và bóng đồ chơi của trẻ em không?"

Con dâu của Giáo sư đang có thai, trong nhà mua sẵn đồ chơi cho trẻ con là rất bình thường, Triệu Tồn Kiến không hiểu ý của Trần Dư, vừa lúc anh ta muốn hỏi rõ thì sếp của họ đột ngột đi tới, cầm những bức ảnh trên bàn lên xem. Sau đó, sắc mặt của ông cũng thay đổi.

Bọn họ nhanh chóng lên xe quay trở lại hiện trường vụ án.

Trên đường đi, Triệu Tồn Kiến cuối cùng cũng hiểu ra, thai nhi trong bụng người con dâu đã đủ tuần tuổi để biết là một bé gái. Bố mẹ bình thường khi chuẩn bị đồ chơi cho con trẻ sắp chào đời cũng sẽ ưu tiên mua những món đồ theo giới tính trước, chưa kể dù là bé trai đi nữa thì cũng không thể nào mua mô hình lắp ráp chỉ đứa trẻ sáu bảy tuổi mới có thể chơi được.

Nên chỉ có một cách giải thích, đó là cả nhà Giáo sư trong vụ án này không chỉ có bốn người, mà là năm người.

Rất có thể còn một đứa bé trai nữa.

...

Ngày 15 tháng 9 năm 2009.

Đồng hồ treo tường chỉ đúng 1 giờ 45 phút sáng.

Cô con gái của một gia đình giàu có ngã từ trên lầu ba xuống, đầu bị lưỡi cày làm vườn đâm xuyên qua, chết ngay tại chỗ.

Trước mắt theo phán đoán sơ bộ là bị trượt chân, nhưng cảnh sát không loại trừ khả năng có người cố tình gây ra.

Ở gia đình này, người bị tình nghi nhiều nhất chính là cô con gái riêng của người vợ kế. Trước đó vài ngày, có người còn nhìn thấy hai người họ cãi nhau.

"Cháu nói lúc đó cháu đang ở trong phòng ngủ, vậy có ai làm chứng không?"

Phía cảnh sát chỉ hỏi theo thông lệ, nhưng người vợ kế nghe xong lập tức kéo con gái mình ra sau lưng, tức giận nói: "Mấy người có bệnh à? Giờ đó không ở trong phòng ngủ thì còn có thể đi đâu? Chẳng lẽ các người còn nghi ngờ nó gϊếŧ người?"

Mấy người trong nhà họ vốn đã gai mắt vợ kế và cô con gái riêng này từ lâu. Hiện giờ khó khăn lắm chồng của người vợ kế mới đi công tác, còn không phải là thời cơ tốt nhất để đuổi cổ mẹ con này đi sao?

Nhưng mà không đợi họ suy tính xong, đã có người lên tiếng trước: "Tối qua, cháu ở phòng của cậu ấy cả đêm."

Những người có mặt đồng loạt quay đầu nhìn thiếu niên cực kỳ xinh đẹp, không biết từ bao giờ đã yên lặng xuất hiện ở đầu cầu thang.

Thiếu niên lễ phép gật đầu chào hai viên cảnh sát, chậm rãi đi xuống, cũng xem như không thấy sắc mặt khó coi của mẹ mình và em trai, ánh mắt cậu vừa chân thành vừa ôn hòa: "Cho nên chú cảnh sát, cháu có thể làm chứng, cậu ấy chưa từng rời khỏi phòng mình."

"Không! Nhất định là nó!" Người phụ nữ trung niên gào khóc thất thanh, được chồng mình đỡ đứng lên nhưng vẫn không vững, dáng vẻ cực kỳ chật vật: "Là nó đẩy Tử Hân! Tử Hân, con gái đáng thương của mẹ, con chết thật oan ức!"

Cô gái bị tình nghi từ đầu đến cuối đều im lặng, trốn ở sau lưng mẹ mình không nói một lời nào, chỉ có ánh mắt là thi thoảng dừng lại ở mũi giày trắng của thiếu niên.