Chương 18: Cậu thơm quá

Ngày 27 tháng 8 năm 1999.

Có người dân báo án, nói nhìn thấy một cậu bé toàn thân dính đầy máu xuất hiện trong thang máy của một tòa nhà, dọa người dân ở đó một trận, vội vàng đưa cậu bé vào bệnh viện.

Đến khi cảnh sát tới bệnh viện xác nhận danh tính cậu bé, ngoài ý muốn chính là, cậu bé này thế mà lại là đứa trẻ đã mất tích trong vụ án mạng ở khu Hoa Đông một năm trước. Ai cũng nghĩ đứa trẻ đó đã chết rồi, ngay cả người nhà và cảnh sát cũng đã từ bỏ tìm kiếm.

Nhưng điều kỳ lạ hơn chính là, trên người cậu bé hoàn toàn không có bất kỳ một vết thương nào, có thể nghĩ tới khả năng máu trên người không phải của cậu bé, nhưng khi xem kết quả xét nghiệm thì máu dính trên quần áo đúng là thuộc về cậu bé.

Trần Dư và Triệu Tồn Kiến lập tức tới bệnh viện, sau khi xác nhận với bác sĩ tình trạng đứa trẻ không có vấn đề gì họ mới tiến hành lấy khẩu cung, nhưng đáng tiếc những chi tiết quan trọng trong vụ án cậu bé đều không nhớ.

"Cháu chỉ nhớ người đó..." Đớ Cẩn Hiên ngập ngừng nhìn mẹ mình, người phụ nữ gắt gao nắm chặt túi xách trong tay. "Hình như đã từng gặp qua rồi."

Túi xách trên tay thoáng được buông lỏng, Trình Mẫn không kiên nhẫn nói: "Rốt cuộc các người hỏi xong chưa? Đã hỏi cả buổi rồi, thằng bé còn phải nghỉ ngơi!"

Trình Mẫn là vợ của thương gia Đớ Huy Xương, có danh tiếng cao trong xã hội, lời ăn tiếng luôn có chừng mực, lần này thất thố như thế có thể thấy là đang mất bình tĩnh, nhưng điều này cũng không lạ. Con trai người ta mất tích hơn một năm trời, cứ nghĩ đã chết, nay được tìm thấy trở về, người làm mẹ sao có thể không kích động đây? Nên điều này có thể thông cảm.

Trần Dư còn muốn hỏi gì đó nhưng Triệu Tồn Kiến giữ tay cô ấy lại, khẽ lắc đầu, bất đắc dĩ cô ấy chỉ có thể cùng anh ta chào tạm biệt ông bà Đớ rồi hẹn lại hôm khác.

Đợi cảnh sát đi rồi, Trình Mẫn ngồi xuống ôm lấy con trai nói một năm nay bà ta đã nhớ cậu bé như thế nào.

"Mẹ à." Đớ Cẩn Hiên nghiêng đầu tựa vào vai mẹ mình, nhẹ giọng nói: "Con cũng rất nhớ mẹ, vẫn luôn nhớ."

Đớ Huy Xương nhìn con trai mình, không hiểu sao trong lòng lại dấy lên một cảm xúc quỷ dị, khó nói thành lời.

Nhưng... dù sao người cũng đã trở về, chuyện cũ bỏ qua đi vậy.

Lần đầu tiên Từ Hiểu gặp Đớ Cẩn Hiên.

Cô vẫn còn nhớ ngày hôm đó là một buổi chiều oi bức, mặt trời ngã về tây. Cố Tử Hân ác ý nhốt cô bé trong phòng chứa đồ cũ như thường lệ, còn không quên tắt đèn bên trong.

Từ Hiểu cho rằng phải đợi tới sáng hôm sau mới có người làm tìm thấy mình, không ngờ tới cánh cửa rất nhanh đã mở ra.

Ở lâu trong bóng tối thời gian dài khiến Từ Hiểu nhất thời không thích nghi được với ánh sáng, phải mất một lúc cô bé mới nhìn rõ bóng dáng cậu bé đang đứng ngược sáng với mình.

Làn da cậu rất trắng, trắng đến mức gần như mơ hồ thấy những mạch máu ẩn hiện dưới da, mi dài hơi che đi đôi mắt nhạt màu, má trái có lúm đồng tiền nhỏ, khi cười lên xinh đẹp tựa như một thiên thần.

Từ Hiểu hơi ngây ra nhìn cậu bé, tới khi hồi thần thì vội vàng nói cảm ơn. Nhưng câu đầu tiên cô nghe được từ cậu bé là: "Cậu thơm quá."

Mùi thơm tỏa ra trong không khí, thơm đến mức cậu không nhịn được muốn cắn cô bé một ngụm.

Từ Hiểu không hiểu chuyện gì, bỗng nhiên bị cậu bé bước nhanh tới ôm chặt, ngửi ngửi động mạch trên cổ cô: "Thơm quá, ăn vào nhất định rất ngon."

Nghe lời này, cô bé run rẩy một trận, nhưng làm sao cũng không đẩy cậu bé ra được.

Về sau, càng là không cách nào thoát khỏi.