Chương 17: Không muốn làm bạn nữa

Chiếc xe đột nhiên gặp tai nạn phát nổ, may mà người phụ nữ đã được cứu ra trước thời điểm đó.

Nhưng sau khi tỉnh lại từ phòng cấp cứu, người phụ nữ không ngừng hét lên có ma, làm mấy bác sĩ và y tá ở đó đưa mắt nhìn nhau.

Tai nạn bất ngờ dẫn đến người mẹ sảy thai, tạm thời không thể chấp nhận được việc mình mất con, tinh thần xảy ra chút vấn đề cũng là bình thường, nhưng gặp ai cũng nói mình đã gặp ma thì có hơi... Một vị bác sĩ ký giấy cho Từ Vân Khoa đi làm kiểm tra não bộ, y tá thì nhanh chóng liên hệ với người nhà bệnh nhân.

Lúc Đớ Huy Thanh nhận được cuộc gọi từ bệnh viện, Đớ Thừa Ngôn cũng đang có mặt, không biết là nghĩ tới chuyện gì, anh ta cũng lên xe theo ba mình tới bệnh viện.

Vào phòng bệnh, nhìn thấy người mẹ kế bình thường luôn hất hàm sai khiến người khác nay cứ hét ầm lên là có ma, ngay cả Đớ Thừa Ngôn cũng phải nhíu mày.

Bà ta là mất con nên điên rồi hay bị đυ.ng hỏng đầu thế?

Đớ Huy Thanh biết bà ta sảy thai nhưng cũng không có vẻ gì quá đau buồn, chỉ ôm bà ta vào lòng nói mấy câu an ủi. Đớ Thừa Ngôn chán ghét nhìn cảnh này, đút tay vào túi đi ra ngoài.

Ban đầu anh ta cũng không biết mình khi không chạy tới đây là làm gì, đến khi nghe y tá nói lúc gặp tai nạn không có đứa bé nào trên xe, anh ta mới hiểu ra. Mặc kệ có muốn thừa nhận hay không thì tâm trạng đang kéo căng trong lòng anh ta đúng là thả lỏng đi không ít.

Đớ Thừa Ngôn ra tới cổng bệnh viện, đang tính đón taxi về thì thấy một thân ảnh nhỏ quen thuộc.

Không thể không nói, Từ Hiểu là một cô bé rất dễ nhận ra trong đám người.

Lúc này cô bé đang mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, bên má trái gần mắt dán một miếng băng gạc lớn, cúi đầu ngồi một mình ở dãy ghế chờ của bệnh viện, có vẻ rất buồn.

Đớ Thừa Ngôn nhìn một lúc, rốt cuộc vẫn đi tới.

"Sao không ở trên xe mà cũng bị thương thế này?"

Từ Hiểu vừa nghe thấy giọng nói này liền ngẩng đầu lên, thấy là Đớ Thừa Ngôn thì hai mắt cô bé đỏ hoe, chạy nhào đến ôm eo anh ta.

"Anh, Nadia bỏ đi rồi." Từ Hiểu nghẹn ngào nói: "Em ấy không muốn làm bạn với em nữa."

Đớ Thừa Ngôn sửng sốt vài giây, nghe thấy mình hỏi một câu rất ngớ ngẩn: "Hai đứa cãi nhau à?"

Từ Hiểu dùng sức lắc đầu.

Được rồi... không cãi nhau. Đớ Thừa Ngôn không có kinh nghiệm dỗ trẻ con, nhưng đại khái có thể nhìn ra được cô bé rất yêu quý con búp bê kia, chắc là làm rơi mất ở đâu rồi.

Nhưng chỉ là một con búp bê, làm mất thì mua lại thôi.

Đớ Thừa Ngôn dắt tay Từ Hiểu về phòng bệnh của cô bé, trên đường về gặp phải y tá khoa nhi cũng đang đi tìm, cô ấy nhìn thấy Từ Hiểu thì thở phào một hơi, nhưng mắt thấy thiếu niên lạ mặt đang nắm tay cô bé thì vẫn cảnh giác hỏi: "Cậu là ai?"

Dạo gần đây có rất nhiều vụ bắt cóc trẻ em, nếu không phải người nhà của bệnh nhân thì y tá đề phòng cũng phải.

Mà không đợi Đớ Thừa Ngôn trả lời, Từ Hiểu đã dùng đôi tay nhỏ ôm lấy bàn tay đang nắm tay mình, nói: "Anh trai của em ạ."

Đớ Thừa Ngôn hơi ngừng một chút, cúi mắt nhìn cô bé.

Lúc đó Từ Hiểu cũng đang ngước mắt nhìn anh ta, trong đôi mắt to long lanh tràn đầy mong chờ.

Rốt cuộc, Đớ Thừa Ngôn mềm lòng, khẽ gật đầu với y tá: "Vâng, là anh trai."

Chuyện cũ trong nháy mắt hiện lại, nhưng cả hai người trên xe đều im lặng không nói gì.

Từ sau khi Từ Vân Khoa sảy thai, có một đoạn thời gian dài bà ta luôn nói là mình gặp ma, gần như mất nửa năm trời mới có thể trở lại bình thường. Còn về phần Đớ Thừa Ngôn sau khi đưa Từ Hiểu về phòng bệnh cũng đã hỏi y tá tình hình của cô bé.

Cuối cùng, anh ta tự mình đề nghị với Đớ Huy Thanh để Từ Hiểu dọn vào nhà họ Đớ.

Còn những chuyện xảy ra sau đó, nên bắt đầu nói từ khi nào nhỉ?

Hẳn là sau khi con trai lớn của Đớ Huy Xương, Đớ Cẩn Hiên được tìm thấy trở về.