Chương 16: Tai nạn

Từ Vân Khoa bỏ Từ Hiểu lại bệnh viện mặc kệ y tá khuyên trẻ em còn nhỏ phải có người thân giám hộ.

Chuyện này cũng không lạ, với bà ta mà nói, đứa con gái này là một phiền toái, chẳng qua bây giờ cô bé bắt đầu lớn, đường nét trên khuôn mặt rất không tồi, nên bà ta mới suy tính ép lấy giá trị.

Hừ, cái đứa bò từ trong bụng bà ta ra, lớn lên nhất định chẳng xấu được, mà đã không xấu thì...

Từ Vân Khoa nghĩ tới những lợi ích khi nuôi Từ Hiểu, cuối cùng cũng bỏ qua được cảm giác phiền toái kia, bà ta khởi động xe, từ bệnh viện lái xe về nhà họ Đớ.

Nửa đêm trên đường không tới nỗi không có một bóng người, nhưng vẫn ít xe cộ qua lại, chờ xe chạy đến đoạn đường cao tốc, Từ Vân Khoa tự nhiên nhớ đến hôm nay bà ta đã ném con búp bê rách nát kia ở đây.

Cũng không là biết nguyên nhân gì, Từ Vân Khoa luôn có cảm giác con búp bê đó đang nhìn bà ta.

Nhìn chằm chằm.

Cứ nhớ đến cặp mắt cứng đơ không có sự sống đó là da gà da vịt của bà ta lập tức đua nhau lên. Từ Vân Khoa càng nghĩ càng tức, đáng ra phải vứt cái thứ quỷ đó đi sớm mới phải, thế mà con ranh kia còn dám khóc lóc ầm ĩ với bà ta.

Đúng lúc này, cửa xe ở ghế sau bỗng nhiên "cạch" một tiếng, mở ra.

Từ Vân Khoa bị dọa cho nhảy dựng, lập tức quay đầu nhìn lại.

May mà không có gì, bà ta há miệng thở phào. Chắc do ban ngày không đóng chặt cửa xe.

Nghĩ là nghĩ như thế cho yên tâm, trên thực tế ban ngày làm gì có ai ngồi ở ghế sau xe bà ta mà đóng không chặt.

Mặc kệ Từ Vân Khoa tự trấn an mình thế nào, toàn thân vẫn kéo theo một cảm giác ớn lạnh, mà cảm giác này đã xuất hiện từ khi xe bà ta bắt đầu chạy trên con đường cao tốc này.

Vốn định bỏ qua cảm giác đó, nhưng khi bà ta vừa quay đầu đã thét lên chói tai.

Chiếc xe không biết từ lúc nào đã chệch khỏi làn xe, đâm thẳng vào rào chắn bên đường. Đầu người phụ nữ bị va đập mạnh vào tấm kính, làm kính xe vỡ nát, cả người mất đi ý thức.

Không... không đúng, Từ Vân Khoa không mất đi ý thức hoàn toàn, ít nhất bà ta có thể nghe rõ tiếng xe mình đang chảy xăng, từng giọt... từng giọt.

Từ Vân Khoa kinh hãi muốn kêu cứu nhưng tay chân không thể cử động, giống như bị một thứ gì đó đè lên người, chỉ có thể chuyển động con ngươi, tròng mắt bà ta đảo qua bên cạnh, sau đó trợn trừng vì sợ hãi.

Ở ghế lái phụ không biết từ lúc nào có một con búp bê váy áo dơ bẩn đang ngồi.

Chính là con búp bê cũ nát bị bà ta ném ra ngoài xe ban ngày!

Nhưng sao có thể... Từ Vân Khoa khϊếp sợ đến mức trái tim cũng muốn ngừng đập theo, lại không thể hét ra bất kỳ âm thanh nào.

Bỗng nhiên, đầu con búp bê hơi hơi cử động, cứng ngắt xoay lại, nhìn bà ta.