Chương 15: Gϊếŧ người rồi

Ngày thường trong bệnh viện người qua lại tấp nập, các bác sĩ và y tá ở khoa cấp cứu vốn đã bận rộn, nay còn gặp phải cảnh gà bay chó sủa, thật là làm chậm trễ không ít công việc.

"Vừa nãy là cảnh sát đang truy bắt tội phạm sao?"

"Nhưng kia không phải là bác sĩ à? Hỗn loạn quá."

Mấy người chờ đăng ký khám bệnh xì xầm to nhỏ.

"Em gái, nhìn bên này, mở mắt to hơn một chút."

Từ Hiểu vừa bị cảnh hỗn loạn bên kia thu hút, cô bé nhanh chóng quay lại hướng chị bác sĩ. Bên má trái sưng húp, mở ra rất khó khăn nhưng cô bé vẫn cố gắng mở ra cho chị bác sĩ rọi đèn.

"Em nhìn bên này có thấy rõ không?"

Từ Hiểu nhìn theo hướng bác sĩ chỉ, rất mờ, cô bé khẽ lắc đầu.

"Có thể là dây chằng bị tổn thương rồi, sắp xếp cho cô bé nhập viện làm kiểm tra đi." Nữ bác sĩ viết vào đơn báo cáo, sẵn nói với y tá bên cạnh.

Không đợi y tá ra ngoài sắp xếp, người phụ nữ đứng bên ngoài vừa nghe phải nhập viện liền kéo rèm đi vào, cất cao giọng: "Chẳng phải chỉ là vết thương nhỏ thôi sao?! Thế nào còn phải nhập viện nữa?"

Nữ bác sĩ nâng mắt nhìn người phụ nữ tự tiện xông vào, chỉ lạnh nhạt đáp: "Dây chằng của cô bé bị tổn thương rồi, phải nhập viện quan sát, nếu chị là mẹ của bé thì sang bên này làm thủ tục đăng ký, còn không phải thì phiền ra ngoài."

Nếu không có người ngoài ở đây, Từ Vân Khoa nhất định đã chỉ vào đầu Từ Hiểu mắng một trận cho đã miệng rồi. Hiện tại thì bà ta chỉ có thể lắc mông đi theo y tá làm thủ tục.

Đợi người phụ nữ đi xa, nữ bác sĩ ra hiệu cho y tá kéo rèm lại, sau đó cẩn thận ngồi xuống nhìn cô bé, quan tâm nói: "Em gái, vết thương này không phải là bị ngã, có phải do mẹ em đánh em không?"

Từ Hiểu nhìn chị bác sĩ tốt bụng trước mắt, im lặng thật lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu, chậm rì rì nói: "Không phải, là em tự ngã."

"Em đừng sợ, mẹ em không có ở đây, em nói cho chị biết vết thương này do đâu mà có, chị có thể giúp em."

Từ Hiểu nhớ tới lời đe dọa vừa rồi trên xe của Từ Vân Khoa, một chút cũng không dám nói.

Y tá đứng bên than thở khuyên: "Bỏ đi bác sĩ Đinh, cô bé không chịu nói thì chúng ta cũng chẳng giúp gì được."

Hằng năm có không biết bao nhiêu vụ bạo hành trẻ em, bọn họ báo cảnh sát nhưng những đứa trẻ này không chịu khai thì cũng chẳng buộc tội được mấy kẻ làm cha mẹ mà vô lương tâm đó. Không khéo còn bị viện trưởng trách phạt là lo chuyện bao đồng, nếu xui xẻo bị tố ngược lại là vu khống người khác có khi còn bị hội đồng y khoa xét duyệt lại tư cách hành nghề.

Đinh Dĩ Nhạc dù rất không muốn nhưng cũng đành từ bỏ, có điều cô ấy vừa đứng lên bên ngoài bỗng truyền đến tiếng xôn xao náo loạn.

"Gϊếŧ người! Gϊếŧ người rồi!"

"To gan thật, đây là gϊếŧ cảnh sát đấy!"

Đinh Dĩ Nhạc nghe lời đó, bất giác siết chặt cây bút trong tay đi ra ngoài.

Cách đây mấy tiếng Đinh Dĩ Nhạc có gặp một cậu cảnh sát trẻ tuổi, thấy cô ấy bê nhiều đồ còn giúp đỡ cầm giúp, hai người trò chuyện đôi câu mới biết cậu ấy tới đây là để hỏi thăm chuyện một người, vừa hay đó là thầy hướng dẫn của cô ấy lúc trước.