Lời vừa dứt, Từ Hiểu liền xoay người lại, thấy là Đớ Thừa Ngôn thì cô bé liền híp mắt cười, gọi: "Anh."
Đớ Thừa Ngôn thoáng khựng lại hai giây.
Anh ta bước tới chỗ Từ Hiểu, nửa ngồi xuống đối diện với tầm mắt cô bé, khẽ hỏi: "Ở nhà, nhóc đều chơi một mình thế này?"
Từ Hiểu nghĩ nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Có rất nhiều bạn chơi với em."
Đớ Thừa Ngôn nhìn qua con búp bê đang mở to mắt nhìn mình, lại hỏi: "Là con búp bê này à?"
"Còn có Caryln, Văn Văn và mấy bạn khác nữa."
Đớ Thừa Ngôn: "Caryln và Văn Văn cũng là búp bê sao?"
Từ Hiểu gật đầu song lại lắc đầu: "Caryln là chị của Nadia, nhưng mẹ em bỏ quên em ấy ở nhà cũ rồi, còn Văn Văn... không phải là búp bê, cậu ấy cũng giống như em."
Có lẽ vì mẹ mất sớm, ba thường xuyên không có ở nhà, bản thân Đớ Thừa Ngôn khi còn bé cũng từng ở một mình rồi tưởng tượng ra mình có nhiều bạn bè chơi cùng như vậy, nên anh ta không cảm thấy trong lời nói của Từ Hiểu có chỗ nào kỳ lạ.
Đớ Thừa Ngôn thở dài, lần đầu tiên sờ đầu cô bé: "Nếu đã thích nơi này như vậy thì kêu mẹ nhóc đón nhóc tới đây sống đi."
Đây chính là đã chấp nhận cô bé làm em gái rồi.
"Thật sao ạ?"
Đớ Thừa Ngôn: "Ừ."
Từ Hiểu vui sướиɠ nhảy cẩng lên.
Lúc Từ Vân Khoa tới đón, Từ Hiểu hớn hở kể cho bà ta nghe chuyện này, còn rất hào hứng khoe chiếc váy mới của Nadia, là Đớ Thừa Ngôn mua cho cô bé.
Từ Hiểu ngây thơ chờ mong lời khen từ mẹ mình, không ngờ chỉ đổi lại một câu ghét bỏ: "Tao đã bảo mày bỏ con búp bê này đi rồi mà!"
Đôi mắt cô bé rõ ràng vừa sáng lên, hiện tại liền trở về ảm đạm.
"Bỏ nó mau đi, suốt ngày cứ như đang nhìn tao chằm chằm, xui xẻo chết được!"
Nói đoạn, không kịp để Từ Hiểu phản ứng, bà ta đã giật lấy con búp bê trong tay cô bé rồi ném ra ngoài xe.
"Nadia!"
Từ Hiểu kêu thất thanh, trơ mắt nhìn con búp bê bị ném ra ngoài xe, nằm chơi trọi trên mặt đường cao tốc.
"Không! Mẹ không thể bỏ Nadia!"
Từ Hiểu kích động khóc lớn, đòi phải xuống xe nhặt lại búp bê, Từ Vân Khoa mới không thèm để ý, tiếp tục lái xe.
"Mẹ đã hứa chỉ cần con nghe lời mẹ sẽ trở về đón Caryln nữa mà! Mẹ sao có thể bỏ Nadia! Mẹ trả Nadia lại cho con!"
Cô bé liên tục khóc lóc làm loạn đòi phải xuống xe, còn bò qua ghế phụ cản trở tay lái của Từ Vân Khoa, lần này thì chọc bà ta tức giận thật rồi.
Ngay sau đó một tiếng "chát" vang lên trong xe, kèm tiếng quát mắng cay nghiệt của người phụ nữ: "Mày muốn chết đúng không?! Muốn thì để tao ném mày ra ngoài chung với nó!"
Cô bé run rẩy ôm má, khóe môi tràn ra vị máu tanh, vừa nhìn đã biết cái tát vừa rồi có bao nhiêu ác độc.
"Từ Hiểu, tao nói cho mày biết! Nếu mày muốn sống thì tốt nhất là nghe lời tao, còn không thì chỗ Cô nhi viện mày cũng đừng nghĩ về nữa. Tao sẽ bỏ mày lại chỗ dì Duy của mày tới khi nào mày chết thì thôi, mày nghe rõ chưa?!"
Nước mắt cô bé không ngừng rơi xuống, má trái đau đến mất cảm giác, bên tai ù ù, không nhìn rõ cảnh vật trước mắt.