Từ Hiểu từ bé đã rất ngoan, có thể tự chơi một mình thì sẽ tự chơi một mình, khi còn ở Viện cô nhi cũng không bao giờ khiến các Sơ phải lo lắng.
Nhưng Từ Vân Khoa đã dặn cô bé nhất định phải thân thiết với anh trai nhiều hơn. Cô bé chỉ đành tìm gì đó để thu hút sự chú ý của anh trai.
Từ Hiểu ôm theo một con búp bê hai mắt nhắm nghiền, đi tới chỗ Đớ Thừa Ngôn đang ngồi, từ sau lưng kéo kéo gấu áo anh ta: "Anh ơi, mắt của Nadia không mở ra nữa... anh, xem giúp em với."
Đớ Thừa Ngôn đầu tiên là liếc mắt nhìn Từ Hiểu, sau đó mới nhìn xuống con búp bê cũ nát trong lòng cô bé, hơi nhíu mày.
Rõ ràng đâu phải không có tiền, chẳng biết đòi ba anh ta mua đồ chơi mới cho à? Suốt ngày ôm theo con búp bê cũ nát này.
Đớ Thừa Ngôn lạnh nhạt xem con búp bê, nói: "Hỏng rồi, vứt mua cái khác đi."
"Không được, Nadia là bạn của em."
Từ Hiểu vội giành lại con búp bê, như sợ Đớ Thừa Ngôn tiện tay đem vứt thật.
Đớ Thừa Ngôn có chút cạn lời, là đứa nhóc nào chủ động nhờ vả anh ta xem giúp hả?
Thiếu niên vốn định quay đi, không thèm để ý đến cô bé phiền phức này nữa, nhưng ánh mắt lại vô tình dừng lại ở cánh tay cô bé, cuối cùng không thể dời đi được.
Vì động tác ôm chặt búp bê mà ống tay áo của Từ Hiểu hơi rũ xuống, lộ ra vết bầm xanh tím không đồng nhất trên cánh tay nhỏ, có chỗ là mới bị, có chỗ là đã lâu rồi đang dần chuyển sang màu xanh.
Đớ Thừa Ngôn tự thấy mình không phải người thích lo chuyện bao đồng, đối với mẹ kế cũng chán ghét, đứa em gái kế này càng không hơn. Nhưng nhìn những vết bầm xanh tím dày đặc trên cánh tay một bé gái, anh ta lại không có cách nào xem nhẹ.
Đớ Thừa Ngôn giữ cô bé lại, hỏi: "Bà ta đánh nhóc à?"
Từ Hiểu theo ánh mắt anh ta nhìn xuống cánh tay mình, rất nhanh liền lắc đầu: "Không phải, là em bị ngã."
Đớ Thừa Ngôn trầm mặc, song cũng không hỏi thêm gì nữa. Nhưng từ đó về sau, cách ở chung của Đớ Thừa Ngôn và Từ Hiểu rõ ràng có chút chuyển biến, ít nhất cô bé có thể tự do ra vào phòng của anh ta mà không cần gõ cửa trước, cũng không cần nơm nớp lo sợ khi vô tình chạm phải đồ vật nào đó trong phòng nữa.
Đớ Thừa Ngôn dẫn bạn tới nhà chơi game, bạn anh ta còn cười trêu: "Đứa em gái mới này của cậu đáng yêu đó chứ, ngoan hơn thằng em họ tôi nhiều."
"Không đâu, cũng đau đầu lắm đấy."
Bị đánh không biết đánh trả, hỏi gì cũng không chịu nói, trông như cái bánh nếp nhỏ vậy, nhìn thì có vẻ mềm mềm nhưng thật ra không dễ nuốt chút nào.
"Làm sao bằng thằng nhóc em họ tôi được, sau khi chị nó mất càng không ai quản được nó, cả ngày như tiểu bá vương."
"Nhà cậu cứ thế để yên à?"
"Để cái quỷ gì, chú tôi mỗi lần muốn đánh nó đều bị ông cụ ngăn cản, lâu dần nó ỷ có người chống lưng, không xem ai ra gì. Thôi đừng nhắc nó nữa, sang năm tôi đi du học rồi, ông già ở nhà không cho tôi ở lại trong nước, như sợ tôi trượt đại học hay làm ai đó mang bầu khiến ông ta mất mặt."
Đớ Thừa Ngôn bật cười: "Cậu bây giờ cũng đủ khiến chú Phương mất mặt rồi."
"Cái thằng này! Ăn nói phải tử tế vào chứ, anh đây là không thích học thôi."
Đợi hai người chơi xong hai ván game trời cũng đã tối, Đớ Thừa Ngôn tiễn bạn ra về, lúc trở về phòng nhìn thấy Từ Hiểu vẫn ngoan ngoãn chơi một mình, cô bé đang nói chuyện với búp bê: "Nadia, chị thật thích nơi này, em cũng thích nơi này phải không?"
"Ừm, mẹ nói chỉ cần chị ngoan, chúng ta có thể trở về đón Caryln nữa."
"Sao? Em nói anh trai đang nhìn chúng ta?"
---o---
Tác giả: Mấy chương này cũng có thể xem là một phần quá khứ của Nadia và Caryln, do chủ nhân ban đầu của hai ẻm là Từ Hiểu á =)))