Chương 12: Tránh xa

Ngồi trên xe Đớ Thừa Ngôn, Từ Hiểu cẩn thận thắt dây an toàn.

Đến trường mất tầm 20 phút.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình, chỉ mong thời gian trôi nhanh một chút.

Đáng tiếc, xe chạy đến giữa đường thì dừng lại.

Cô nghi hoặc nhìn qua Đớ Thừa Ngôn, anh ta lại cười cười: "Chắc xe lâu rồi không chạy nên động cơ không tốt lắm, khiến em trễ học rồi."

Trong xe im lặng một lúc.

"Rốt cuộc anh muốn gì?" Từ Hiểu hỏi.

"Không có gì, chỉ là mấy năm không gặp, không ngờ em gái lại chuyển mục tiêu lên người em họ anh rồi nên muốn hỏi thăm một chút. Sao nào? Những thứ trước mắt mẹ con hai người vẫn chưa thấy đủ, còn muốn tiến xa hơn à?"

Từ Hiểu: "Những chuyện này đều không liên quan đến anh."

"Sao lại không liên quan." Đớ Thừa Ngôn duỗi tay về phía cô, ngón cái di chuyển, miết lên đôi môi hồng nhuận: "Anh trai trên danh nghĩa này, chẳng phải cũng từng là mục tiêu của em sao?"

Từ Hiểu nghiêng mặt tránh ngón tay anh ta: "Không phải anh đã nói tôi dơ bẩn, muốn tôi tránh xa anh à?"

Năm đó Từ Vân Khoa đột nhiên nói muốn đón Từ Hiểu về nhà họ Đớ sống với bà ta, không phải là bỗng nhiên nổi lên tình mẫu tử gì, mà là bà ta mang thai rồi, muốn dùng cô loại trừ đứa con trai riêng của chồng mình - Đớ Thừa Ngôn.

Khi ấy Từ Hiểu vẫn còn nhỏ, ngây thơ cho rằng mẹ mình cuối cùng cũng đã đón nhận mình, nên dù cho có bị đánh đập tàn nhẫn thì cô vẫn khao khát tình thương từ mẹ.

Từ Vân Khoa muốn cô bám theo Đớ Thừa Ngôn, muốn anh ta tiếp nhận đứa em gái đột nhiên xuất hiện này, cô cũng nghe lời làm theo.

Thời gian đầu, Đớ Thừa Ngôn ngay đến một cái liếc mắt cũng không buồn cho Từ Hiểu. Mặc kệ cô cứ đeo theo anh ta, một tiếng lại một tiếng gọi "Anh".

Từ Hiểu so với mấy bé gái đồng trang lứa thì gầy hơn một chút, cũng rụt rè hơn nhiều, nhưng bù lại cô có một gương mặt trái xoan nho nhỏ, đôi mắt hạnh long lanh như chứa nước, nhìn vào rất muốn ôm vào lòng.

Tất nhiên nếu trên người cô không thường xuyên có những vết thương lớn bé không đồng đều thì sẽ tốt hơn.

Lúc đó Từ Vân Khoa không trực tiếp đón Từ Hiểu về nhà họ Đớ mà gửi cô bé đến ở nhờ nhà một người chị em tốt của mình. Chuyện sẽ không có gì nếu người chị em tốt đó của bà ta không sống cùng một tên bạn trai nghiện rượu, mỗi khi uống say sẽ đánh người.

Suốt một năm trời, Từ Vân Khoa mỗi cuối đều sẽ tới đón Từ Hiểu về nhà họ Đớ, sau đó lại đưa cô bé về nhà chị em tốt đó.

Lúc ấy Đớ Thừa Ngôn đang học lớp 11, tình cảm với ba mình không mặn không nhạt, nghe ông nhờ mình chăm sóc con gái riêng của mẹ kế cũng chỉ hơi nhíu mày.

Đây là ý của Từ Vân Khoa, bà ta dùng lý do hai anh em phải có thời gian bồi đắp tình cảm nên mới không trực tiếp đón Từ Hiều về nhà họ Đớ ngay, mà để cô bé mỗi tuần đều ở bên Đớ Thừa Ngôn.

Đớ Thừa Ngôn không phải kẻ ngốc, sao lại không đoán ra ý đồ của bà ta, nhưng anh ta chính là muốn xem đôi mẹ con này còn có thể giở ra trò gì.