Chương 11: Anh trai

Buổi sáng người trong nhà họ Đớ cùng nhau ngồi ăn sáng.

Một bàn lớn đầy người, nhưng lại không có ai nói chuyện.

Ông cụ Đớ không sống ở đây, nên trong nhà người lớn nhất là Đớ Huy Xương, ông ta cũng là ba của Đớ Cẩn Hiên và Đớ Cẩn Du, chồng của Trình Mẫn.

Mỗi buổi sáng Đớ Huy Xương đều có thói quen đọc báo và ăn trứng gà sống, là một người đàn ông đứng tuổi điển hình, trong công việc làm ăn thì quyết đoán, nên ông cụ Đớ rất yên tâm giao toàn bộ công ty cho ông ta.

Về phần em trai ông ta - Đớ Huy Thanh cũng không kém, mấy năm gần đây tập trung phát triển thị trường ở nước ngoài, hiện tại đã đi vào quỹ đạo nên mới bắt đầu thường xuyên không ở nhà, phải bay tới bay lui giữa trong và ngoài nước.

Đớ Huy Thanh chỉ có một đứa con trai do người vợ trước đã mất để lại tên Đớ Thừa Ngôn, về sau lấy Từ Vân Khoa mới có thêm một cô con gái riêng nữa là Từ Hiểu.

Cuối cùng là cô ba nhà họ Đớ, Đớ Nguyệt Cầm, chồng là Cố Đường Thành, ngày trước cũng là một doanh nhân thành đạt có tiếng nhưng sau khi gia tộc phá sản thì cùng vợ trở về nhà họ Đớ sống, chỉ có một đứa con gái Cố Tử Hân, nhưng đã chết cách đây không lâu.

Đớ Huy Xương gấp báo lại, nâng mắt nhìn cháu trai: "Nếu đã trở về rồi thì nhớ đi thăm ông của cậu."

"Vâng." Đớ Thừa Ngôn tuổi không lớn, gương mặt anh tuấn sáng sủa. khi cúi đầu đáp lời, khóe môi có một nụ cười nhạt đúng mực, có vẻ là người trầm ổn nhưng xa cách.

Trình Mẫn không đồng tình nhìn Đớ Huy Xương: "Anh thật là, Thừa Ngôn sống ở Anh mấy năm, đêm qua vừa xuống máy bay, nhất định còn chưa quen múi giờ trong nước, anh để thằng bé nghỉ ngơi thêm ít hôm đi."

"Không sao đâu dì, con cũng rất nhớ ông." Nói tới đây, Đớ Thừa Ngôn như là bỗng nhớ ra: "Cẩn Hiên đâu rồi dì, lâu rồi con không gặp em ấy."

"Sáng sớm đã đi học rồi."

Nói đoạn, Trình Mẫn quay sang Đớ Cẩn Du đang vừa ăn vừa chơi game: "Mau ăn nhanh rồi đi học đi."

Đớ Cẩn Du bĩu môi, buông máy game ra.

Trình Mẫn còn muốn nói gì đó nhưng trên lầu truyền bất chợt xuống tiếng bước chân gấp gáp.

Mọi người theo hướng nhìn lại, khi thấy là ai đều nheo mắt.

Từ Hiểu cũng không ngờ hôm nay mình lại dậy muộn như thế, buổi sáng lúc Đớ Cẩn Hiên rời khỏi phòng cũng không gọi cô dậy, còn sửa giờ báo thức của cô trễ hơn ngày thường những nửa tiếng.

Từ Hiểu rụt rè chào mấy người trong nhà họ Đớ, khi thấy Đớ Thừa Ngôn đã trở về thì có hơi sững lại, song vẫn gọi một tiếng: "Anh trai."

Ai cũng biết Đớ Thừa Ngôn không thích mẹ kế và cô em gái ngang hông này, lúc trước đi Anh học thiết kế một phần cũng vì không muốn nhìn thấy hai mẹ con này sống với ba anh ta.

Hiện tại xem ra cũng không có gì thay đổi.

Không chỉ mấy người nhà họ Đớ nghĩ như vậy mà chính Từ Hiểu cũng nghĩ vậy, nên cô không trông mong gì anh ta đáp lại lời mình.

"Xin phép mọi người, con đi học trước." Nói xong, cô ra cửa mang giày. Không nghĩ tới còn chưa ra tới cửa, phía sau đã truyền tới giọng nói của Đớ Thừa Ngôn.

"Vừa lúc anh cũng có việc ra ngoài, để anh đưa em đi."