Chương 10: Đừng thích tôi

Từ Hiểu và Đớ Cẩn Hiên lớn lên cùng nhau, ở trường ngoài Cố Tử Hân ra thì không ai biết quan hệ thật sự của bọn họ.

Người ngoài chỉ biết Từ Hiểu không mang họ Đớ, cho rằng cô theo họ mẹ, vì ba dượng của cô - Đớ Huy Thanh công bố với người bên ngoài cô là con gái ruột của ông. Vì vậy trong mắt người ngoài, cô và Cố Tử Hân đồng dạng, đều là anh em họ với Đớ Cẩn Hiên.

Lại nói ở bên ngoài, hay nói đúng hơn là trước mặt người khác, Đớ Cẩn Hiên tuyệt đối sẽ không tạo cho người ta cảm giác Từ Hiểu trong mắt anh có chỗ nào khác biệt hơn so với những người còn lại. Như khi còn bé quấn lấy cô đòi ngủ chung, cũng là do khi ấy anh mới trở về từ cõi chết, không muốn ở một mình.

Còn trong mắt Từ Hiểu, Đớ Cẩn Hiên giống như một quyển sách mà cô chẳng bao giờ có thể xem hết, cô chỉ biết thiếu niên xinh đẹp đến mức làm người ta không rời nổi mắt này, là một người trong ngoài không đồng nhất, anh càng cười ngọt ngào với ai thì sẽ càng có nhiều chủ ý xấu xa với người đó.

Nhưng là... Từ Hiểu không ghét anh, thậm chí còn có chút thích anh, vì trong nhà họ Đớ này, trừ anh ra, không ai là thật lòng chào đón cô.

Nhiệt độ trên người Đớ Cẩn Hiên không khác so với người bình thường, nhưng có đôi khi Từ Hiểu sẽ có cảm thấy anh vô cùng lạnh lẽo, khí lạnh đó giống như... không thuộc về người sống vậy.

Trở về lúc này, Đớ Cẩn Hiên rũ mắt nhìn thiếu nữ đang dùng cả cơ thể thơm mềm dán lên người mình, không ngừng cọ xát với thân thể mình thì có ánh mắt có hơi tối đi, nhưng anh vẫn nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, sau đó cúi đầu, hôn xuống.

Nụ hôn không tính là quá triền miên nhưng chứa đầy dịu dàng, thiếu niên có hơi thở thanh mát lành lạnh, làn môi mỏng từng chút mơn trớn cánh môi mềm mại thơm ngọt.

Đây là nụ hôn đầu của Từ Hiểu!

Cảm giác choáng váng khi nãy nhanh chóng biến mất, đầu óc cô dần trở nên rõ ràng, khi phát hiện chuyện gì đang diễn ra thì theo bản năng muốn lùi lại. Nhưng Đớ Cẩn Hiên nhanh hơn một bước, anh giữ chặt gáy cô, khiến cô không còn đường trốn.

Từ Hiểu khó thở, không nhịn được hé môi, đầu lưỡi trơn ướt của Đớ Cẩn Hiên liền nhân lúc đó mà đi vào thăm dò, liếʍ láp, quấn quýt lấy đầu lưỡi cô. Tiếng nước bọt dính nhớp nho nhỏ không ngừng vang lên trong phòng, nghe vào tai ai đều khiến người ta liên tưởng miên man.

Không biết qua bao lâu Đớ Cẩn Hiên mới buông Từ Hiểu ra, cả hai người đều thở dốc, lại nghe thấy anh ôn hòa nói: "Ngoan, đừng thích tôi."