Chương 48

Cánh cửa gỗ kêu "kẽo kẹt", Miêu Hòa và Hoa Lệ Trân bước vào, mỗi người mang theo bữa sáng.

"Tiểu Gia? Tối qua mấy giờ con về thế?" Hoa Lệ Trân nhìn Hoa Nhã, cười hỏi.

"Gần hai giờ ạ." Hoa Nhã đáp rồi quay sang Miêu Hòa: "Tối qua bão lớn, Tiểu Miêu Hòa sợ không?"

Miêu Hòa lắc đầu, đôi mắt đen láy đề phòng nhìn Giang Toàn, người đang đứng cạnh Hoa Nhã. Bị ánh mắt lạnh lùng của cô bé soi xét, Giang Toàn nhướng mày, cả hai tỏa ra khí chất băng lãnh giống nhau đến lạ.

"Dọn xong thì ăn sáng đi." Hoa Lệ Trân gọi.

"Con vừa nấu cháo rồi mà." Hoa Nhã bất đắc dĩ nói: "Sao bà lại đi mua thêm?"

"Không sao, có nhiều thì ăn nhiều." Hoa Lệ Trân cười, quay sang Giang Toàn: "Ồ! Cậu là Giang Toàn, đúng không? Hôm qua cháu giúp bà trả tiền đấy. Bão lớn nên bà mời cháu đến nhà tránh một chút. Cháu cũng biết rồi nhỉ?"

“Ừm,cháu đã biết rồi, cháu còn biết bà đã gạt cháu.”

Hoa Nhã nhướng mày: “A.”

“Tiểu Toàn, đây là cháu trai của bà - Hoa Nhã, tên gọi lúc nhỏ là Tiểu Gia. Dù sao hai đứa đều học ở Nam Trung nên có thể coi như bạn bè” Hoa Lệ Trân nói xong rồi bà ôm Miêu Hòa đang đứng một bên, đôi tay đặt trên vai cô ấy: “Cháu ấy là Miêu Hòa, em gái Tiểu Gia.”

“Dạ, bà.” Giang Toàn gật đầu rồi cúi xuống nhìn thân hình nhỏ bé của em gái trước mặt và nhận thấy cô ấy vẫn lạnh lùng, không có sắc mặt tốt với mình. Cậu ta cũng không để ý thái độ của cô bé mà nhanh chóng chuyển ánh mắt đi.

"Hôm nay không ra ngoài nữa, để anh giúp em hoàn thành công việc." Hoa Nhã vừa đưa túi tài liệu cho Miêu Hòa, vừa dịu dàng xoa đầu cô.

Miêu Hòa lập tức vui vẻ: “Thật sao, tỷ tỷ?”

Nghe thấy giọng điệu của cô bé, Giang Toàn lại nhìn về phía Miêu Hòa, ngạc nhiên nói: “Tỷ tỷ?”

“Tiểu Miêu luôn gọi Tiểu Gia là tỷ tỷ” Hoa Lệ Trân đang sắp xếp bữa sáng, giải thích: “Không sửa được, đứa trẻ này đã quen rồi, thành thói.”

Giang Toàn khẽ nhấp môi. Từ góc nhìn của cậu thì Hoa Nhã đang quay nghiêng mặt về phía cậu ta với tóc dài được buộc gọn bằng một chiếc kẹp đen, vài lọn tóc buông hờ nhẹ nhàng rủ xuống theo đường nét gương mặt thanh tú trông giống hệt một người chị gái.

“Hôm nay không đi sao, Tiểu Gia?” Hoa Lệ Trân hỏi.

“Dạ, con muốn nghỉ ngơi” Hoa Nhã trả lời: “Có chút mệt.”

“Con có biết bà ngoại của con vui đến mức nào khi nghe con nói mệt không?” Hoa Lệ Trân lập tức hào hứng hẳn lên. “Con muốn ăn gì nào? Để chút nữa bà lên phố mua cho!”

“Cái gì cũng được bà ạ.” Hoa Nhã cười: “Con không kén chọn đâu.”

“Được” Hoa Lệ Trân vui vẻ đồng ý: “Tiểu Toàn ở lại chơi một lát, bà làm đồ ăn sáng cho các con.”

Giang Toàn đứng bên nghe hai bà cháu trò chuyện một lúc thì ngẩn người ra rồi bị Hoa Lệ Trân gọi về hiện thực. Cậu ta vội vàng mở miệng, giọng lạnh lùng, dù cậu ta tôn kính người lớn nhưng vẫn có chút khẩn trương: “Cháu phải về rồi.”

“Về làm gì? Cả ngày nghỉ hè mà, không có việc gì đâu” Hoa Lệ Trân cười nói: “Hôm nay Tiểu Gia cũng ở nhà mà.”

“À, cái đó cháu...” Giang Toàn thở dài: “Cháu thật sự phải về.”

“Cháu phải về thì bà cũng không cố giữ cháu ở lại” Hoa Nhã nhẹ nhàng lên tiếng: “Người nhà bên kia cũng sẽ lo lắng.”

“Dạ, đúng vậy.” Hoa Lệ Trân phản ứng: “Cháu ăn sáng rồi hãy về, đến đây cùng ngồi xuống ăn đi.”

Ánh nắng xuyên qua tán cây thanh mai chiếu xuống bàn đá, ánh sáng lấp lánh theo gió lay động. Giang Toàn cúi đầu ăn sáng thì bỗng một quả thanh mai rơi xuống, đập vào tóc cậu ta rồi lăn tròn, rơi trước mặt Hoa Nhã.

Giang Toàn cầm đôi đũa, nhìn qua phía đối diện rồi nhìn thoáng qua thiếu niên trước mặt.

Giờ không biết sao, quả thanh mai đã trở thành một biểu tượng không thể dùng lời nói để diễn tả cảm giác giữa họ.

“Ai da, quả này chín rồi” Hoa Lệ Trân phá vỡ bầu không khí im lặng giữa hai thiếu niên: “Không muốn ăn thử à, Tiểu Toàn?”