“Cháu bị choáng ván à?” Bác Mã nhìn vẻ mặt cậu, nhíu mày hỏi.
“Không” Hoa Nhã nhận lấy ấm thuốc từ tay bác, đáp: “Để cháu tự làm.”
Bác Mã tìm băng gạc và đưa cho cậu: “Hai bà cháu cậu, một người thì luôn chạy đến đây, cả hai ăn ý thật đấy.”
“Nếu không thì đâu phải người cùng một nhà” Hoa Nhã vừa nói vừa cắt băng gạc, đoạn cười nhạt: “Nhưng bà cháu dạo này trí nhớ kém, đi mua thuốc lại quên mang tiền, còn nhờ một nam sinh trả giúp.”
Bác Mã ngơ ngác: “Cháu nói gì thế? Lúc đó bà của cháu thanh toán mà.”
Nụ cười trên mặt Hoa Nhã cứng đờ.
Trở về nhà thì ánh đèn đường cũng đã bật lên.
Phòng khám nhỏ chẳng thể ngủ yên. Bác Mã lo cậu sốt nên cứ trông đến tận nửa đêm. Khi trời mưa ngớt thì hai người cùng nhau về nhà.
Thật ra, nhà bác Mã cũng gần nhà Hoa Nhã, chỉ cách nhau vài căn nhà tự xây. Người già và trung niên quanh đây đều quen biết, ai cũng rõ hoàn cảnh của gia đình cậu.
“Cảm ơn bác, Mã gia gia.” Trước cửa nhà, Hoa Nhã dựng chiếc xe đạp, quay lại cười với bác.
Ông lão đã ngoài 60 nhìn cậu với ánh mắt trìu mến, phất tay nói:
“Lâu lắm mới nghe cháu gọi tôi một tiếng ‘gia gia’. Về nghỉ ngơi sớm đi, mai nhớ qua đổi thuốc.”
Hoa Nhã đẩy xe lăn, tắt đèn ngoài sân và cả đèn đường sau đó cẩn thận vào phòng khách mà không bật sáng đèn vì sợ làm bà cụ thức giấc. Cậu chỉ dùng đèn pin trên điện thoại, lòng vẫn nghĩ về chuyện ông Mã ở phòng khám nói ban chiều.
"Mai hỏi lại một lần" Cậu tự nhủ rồi cúi đầu nhìn giao diện trò chuyện với người bạn thân trên WeChat từ chiều.
40 nhân dân tệ.
Nếu là dối trá, số tiền này không thể nào ít như vậy. Hoặc có thể, sau khi cậu rời đi thì bà ngoại cậu đã đến bệnh viện lớn, nơi giá cả không thể so với phòng khám nhỏ. Lúc ấy bà không mang đủ tiền nên mới dẫn đến sự cố này.
Suy nghĩ một lát thì Hoa Nhã thở dài, mở khóa cửa phòng ngủ và bước vào.
Khi chốt cửa kêu "cạch" một tiếng, ánh đèn phòng sáng rực lên. Hoa Nhã cũng không để ý mà cứ thế đi đến tủ quần áo lấy ra bộ đồ sạch.
Không biết là cảm giác hay ảo giác, cậu thấy dường như tủ mình thiếu một bộ quần áo.
Đang ngẩn người thì tiếng sột soạt nhỏ vang lên phía sau. Hoa Nhã khựng lại rồi chậm rãi quay đầu, ánh mắt đυ.ng phải đôi mắt sâu đen của Giang Toàn – người đang nằm trên giường mình.
Không khí bỗng chốc ngưng trệ, tựa như mọi thứ chìm vào băng giá.
Sau một phút yên lặng, Hoa Nhã nhíu mày, giọng lạnh lẽo:
"Xuống ngay."
Giang Toàn ban đầu ý thức còn mơ màng. Nghe tiếng mở cửa nên cậu ta lơ mơ tỉnh dậy, đến khi ánh đèn trắng xóa bật sáng thì cậu ta đã hoàn toàn tỉnh táo. Nhìn thấy Hoa Nhã trong chiếc áo trắng dính vệt máu mưa rửa nhòe nhoẹt thì ánh mắt Giang Toàn lóe lên tia giận dữ.
Sự lạnh nhạt của Hoa Nhã không khỏi khơi lên cơn giận trong lòng cậu ta. Đôi mắt sâu tối sầm lại, môi mím chặt. Giang Toàn kéo chăn định ngồi dậy nhưng bỗng nhiên dừng lại, tựa lưng vào đầu giường, hai tay để lên gối mà ung dung nhìn Hoa Nhã.
"Không muốn xuống." Giang Toàn nhếch môi, giọng nói vừa khıêυ khí©h vừa ngạo mạn.
Ánh mắt Hoa Nhã lướt qua, thấy trên người Giang Toàn là bộ quần áo của mình. Trong đầu cậu thoáng xuất hiện suy nghĩ nào đó, nhưng lập tức bác bỏ – trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy?
Hoa Nhã tiến đến mép giường định kéo tên thiếu gia kia xuống nhưng Giang Toàn nhanh tay nắm lấy cổ tay cậu, dùng lực kéo xuống. Cả hai sát đến nỗi gần như chóp mũi chạm vào nhau, khoảng cách gần đến mức khó nói thành lời.
"Vội vàng quá nhỉ, anh trai?" Giang Toàn nhếch môi cười nhạt, ánh mắt khıêυ khí©h.
Động tác bất ngờ làm Hoa Nhã động đến vết thương, sắc mặt cậu tái đi, miệng khẽ rên đau. Máu từ vết thương được băng bó trước đó bắt đầu rỉ ra.
"Anh bị thương à?" Giang Toàn nhìn vết máu thấm qua lớp băng trên bụng cậu nên buông tay cậu ra, nhíu mày hỏi.