- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Thanh Xuân
- Thủy Triều Thiêu Đốt
- Chương 44
Thủy Triều Thiêu Đốt
Chương 44
"Tiểu Gia chuyển tiền cho cháu rồi à?" Hoa Lệ Trân cười hỏi.
Giang Toàn đưa màn hình điện thoại cho bà xem:
"Chuyển rồi."
"Vậy là tốt." Hoa Lệ Trân thở phào nhẹ nhõm.
Cơn mưa lớn kéo dài đến tận nửa đêm. Giang Toàn vốn định chờ mưa ngớt rồi về, nhưng nhìn tình hình thì có lẽ không thể đi ngay được. Lúc này, Giang Úc gọi điện hỏi tại sao cậu vẫn chưa về nhà.
Không chút suy nghĩ, Giang Toàn buột miệng:
"Ở chỗ anh trai."
Giang Úc im lặng một lúc lâu, rồi hỏi:
"Hoa Nhã?"
"Ừ." Giang Toàn đáp một cách hờ hững.
"Cậu ấy đâu? Sao con lại ở nhà cậu ấy?" Giọng Giang Úc trầm xuống, pha chút nghi hoặc.
“Anh ta đang ở cửa hàng bán xe” Giang Toàn nói: “Bão lớn đến nên không đi được, anh ta bảo con ở lại.”
Thực ra, lời của cậu ta không hoàn toàn đúng sự thật. Chủ yếu là cậu ta không muốn mớ rắc rối tiếp theo làm phiền mình nên chỉ đơn giản rút gọn câu chuyện và kể trọng điểm cho Giang Úc.
“Ở lại nhà người khác thì đừng có bày ra cái thái độ thiếu gia của con” Giang Úc nhắc nhở: “Dù tối nay anh trai con có về hay không thì con ngủ trên sofa.”
“... Ừm.” Giang Toàn định rút bao thuốc ra hút một điếu nhưng khi sờ vào túi quần thì cậu ta mới nhớ ra mình đang mặc quần đùi Hoa Nhã.
Cậu ta đi vào nhà vệ sinh, từ chiếc quần ướt đẫm lấy ra bao thuốc và bật lửa. Hút xong, chờ thêm một lúc mà vẫn không thể tỉnh táo nổi nên cậu ta ngồi dựa vào bàn làm việc của Hoa Nhã, mắt lim dim buồn ngủ. Vài lần thiếu chút nữa rơi khỏi ghế, cuối cùng cậu ta mệt quá, leo lên giường của Hoa Nhã rồi nằm vật ra ngủ.
Chạm vào chiếc gối mềm mại, Giang Toàn thoáng ngửi được hương thơm quen thuộc trên người Hoa Nhã. Hiện tại, cơ thể cậu ta cũng mang mùi hương đó, giống như Hoa Nhã đang nằm ngay bên cạnh. Cậu ta mơ màng nhìn quanh, mùi thơm này là từ loại xà phòng trắng mà Hoa Nhã vừa tắm xong để lại.
Khi Giang Toàn gần như sắp ngủ mê thì cửa phòng ngủ nhẹ nhàng mở ra.
*
Phòng khám của bác Mã ở vùng quê thường đến tận 8-9 giờ tối mới đóng cửa. Lúc này, khoảng 7 giờ, Hoa Nhã bước vào. Toàn thân cậu ướt sũng, máu tanh tỏa ra nồng nặc khiến bác Mã đang ngồi soạn thuốc, hoảng hốt.
Bác vội vàng bước lên đỡ lấy cậu thiếu niên cao gầy, chỉ thấy Hoa Nhã đang giữ chặt bụng, máu chảy không ngừng qua kẽ tay. Gương mặt vốn trắng trẻo giờ đây tái nhợt đến đáng sợ, mái tóc dài bị mưa làm ướt sũng dính bết lên mặt, trông chẳng khác gì một hồn ma vừa bò ra từ địa ngục.
“Sao cậu lại ra nông nỗi này?!” Bác Mã tức tối, bước nhanh đến quầy thuốc đông y rồi vội vàng nhặt vài loại thảo dược để sơ cứu, vừa làm vừa quát: “Lại đi đánh nhau phải không? Có cần tôi mách bà ngoại cậu không hả?!”
Hoa Nhã ngửa đầu dựa vào ghế, yết hầu di chuyển lên xuống, môi mỏng hé mở, tiếng cười khe khẽ thoát ra:
“Ôi, cháu chỉ mới ủ chút rượu thôi mà, bác đừng dữ vậy.”
“Tôi không thèm cái thứ rượu của cậu!” Bác Mã gắt gỏng, mang một ấm thuốc từ bếp ra. “Nhanh, vén áo lên!”
“Nhẹ tay chút, á...!” Hoa Nhã rên khẽ, bàn tay nhuốm máu từ từ vén vạt áo lên. Bác Mã đặt thuốc đắp lên miệng vết thương một cách điêu luyện.
Hôm nay, vụ ẩu đả diễn ra lớn hơn bình thường. Nhóm Hoa Nhã được thuê để đối đầu với một băng nhóm côn đồ bên Tam Giang. Đây là chuyện mà Đinh Thừa, người cầm đầu nhóm Hoa Nhã luôn không muốn nhận nhưng đôi khi số tiền quá lớn nên đành phải nhắm mắt làm liều. Hơn hai mươi người từ hai bên đối đầu trong một con hẻm nhỏ, giữa cơn mưa lớn xối xả.
Trong hỗn loạn, Hoa Nhã bị một tên bên kia dùng dao lớn rạch ngang bụng, máu không ngừng tuôn ra. Đinh Thừa cũng chẳng khá hơn, chân bị đá gãy xương. Trong thế giới ngầm, ai chạy trước coi như thua nhưng đối phương lại không ngờ nhóm này dám liều mạng đến vậy.
Dù đau đớn, Hoa Nhã vẫn không thể kiềm chế niềm vui khi nhận thấy mình cầm được một món tiền kha khá. Dù đau đến hít khí lạnh khi bác Mã băng bó, cậu vẫn không thôi mỉm cười.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Thanh Xuân
- Thủy Triều Thiêu Đốt
- Chương 44