Chương 35

Miêu Hòa mặt hơi đỏ, rõ ràng có chút không biết làm sao, cô chớp mắt tránh ánh nhìn của Hoa Nhã, tay không tự giác mà quấn lại với nhau.

“Em nói đi.” Hoa Nhã nhìn cô, ánh mắt kiên định.

“Anh...” Miêu Hòa giọng nói rất thấp.

“Bây giờ kêu anh cũng vô ích.” Hoa Nhã nói: “Nếu em không nói thì anh sẽ tự tìm mấy người đó sau khai giảng.”

Biết không thể giấu được nữa nên Miêu Hòa đành kể lại sự việc với Đảng Hách cho Hoa Nhã.

Hoa Nhã nghe xong, tưởng như sẽ lấy ra một điếu thuốc để trấn an bản thân nhưng rồi suy nghĩ một chút, thấy Miêu Hòa đối diện vẫn nhẫn nhịn nên cậu chỉ nói một câu: “Anh đã biết rồi.”

“Anh ơi” Miêu Hòa nhìn cậu với vẻ mặt áy náy: “Thực xin lỗi, lần sau nếu có ai khi dễ em, em nhất định sẽ nói cho anh biết.”

“Không sao đâu.” Hoa Nhã giơ tay ra hiệu rồi quay lại nhìn cô: “Nhớ kỹ, không thể để họ khi dễ em, nếu cần thiết, khiêm tốn mà phản kháng cũng được.”

“Ngày mai, em với Hoa bà bà cùng nhau hái thanh mai nhé, anh sẽ ủ rượu.” Hoa Nhã nhận thấy Miêu Hòa vẫn đang căng thẳng nên liền nói thêm để cô thư giãn để khiến cô có thể nghĩ thoáng hơn một chút.

Dạ.” Miêu Hòa gật đầu.

Giang Úc từ An Thành lái xe trở về cũng phải mất bốn giờ. Hoa Nhã ngại ngùng với người đàn ông, liền báo trước cho ông ấy rằng nếu muốn ăn thì sẽ tự nấu cơm. Hoa Nhã sớm đã chuẩn bị xong rồi lái xe ra chợ bán đồ ăn để mua thức ăn.

Từ An Thành tới huyện Đồng chỉ có hai phương thức di chuyển, một là tự lái xe, hai là ngồi tàu thủy. huyện Đồng không có tuyến đường cao tốc, dù có đi tàu cao tốc đến các thành phố khác thì vẫn phải ngồi tàu thủy mới đến được huyện Đồng.

Thật ra, Giang Toàn không cần phải ngồi tàu thủy khi đến đây, cậu ta hoàn toàn có thể đi nhờ xe của Giang Úc nhưng vì Giang Úc đi công tác ở nơi khác nên cậu ta vừa mới tới ngày hôm đó và phải đi tàu thủy khiến cho mọi thứ trở nên khá bất tiện.

Hoa Nhã khi đã mua xong đồ ăn, đột nhiên nghĩ lại những lời mà Giang Toàn nói hôm qua. Cậu ta hình như đã nhận ra một chút gì đó không rõ ràng. Có thể tối nay cậu ta lại đến để Giang Úc nấu cơm và điều đó có thể càng chứng thực suy đoán của Giang Toàn.

Quan hệ giữa người giúp đỡ và người được giúp đỡ không phải lúc nào cũng rõ ràng như vậy. Giang Úc có vẻ như đang lừa gạt Giang Toàn, khiến Hoa Nhã cảm thấy có chút gì đó không thoải mái, nhưng anh không nói gì, chỉ có cảm giác là— hơi khó chịu.

"Tiểu Gia, sao sáng sớm đã đến mua đồ ăn vậy?" Người hỏi chính là chú bán cá bên họ, người mà hầu như nhìn cậu đã lớn lên từng ngày.

"Vâng, chú Hải, chú có nghêu không?" Hoa Nhã hỏi.

"Có, sáng nay chú mới ra biển vớt về." Chú Hải cười nói: "Cháu muốn lấy bao nhiêu?"

"Dạ, chú lấy cho cháu một ít sò đỏ đi." Hoa Nhã đáp.

….

Chiều hôm đó không có việc gì, Hoa Nhã sửa xong mấy chiếc xe mà cậu phụ trách rồi về nhà một chuyến.

Ở cổng viện, mấy cây ngô đồng cao lớn đang đung đưa, tiếng ve kêu vang lên điên cuồng. Hoa Nhã vừa dắt xe đến đầu hẻm đã ngửi thấy mùi hoa sơn chi từ trong vườn nhà mình. Cậu bước vào cửa thấy bà ngoại đang ngồi trên chiếc ghế tre cùng Miêu Hòa đang hái thanh mai.

Miêu Hòa dẫn đầu, quay lại cửa thấy Hoa Nhã liền gọi: "Anh trai!"

"Hôm nay về sớm vậy?" Hoa Lệ Trân tranh thủ ngắm nhìn cậu rồi nói.

"Không vội" Hoa Nhã bước tới chỗ cây thanh mai dưới bóng râm chào bà ngoại: "Bà xuống dưới đi để cháu hái cho."

"Không sao đâu." Hoa Lệ Trân chỉ vào cái sọt: "Con xem thử có đủ chưa để ủ rượu."

Cái sọt làm bằng tre nứa dệt chắc chắn đựng đầy thanh mai tươi xanh.

"Đủ rồi cháu."

Hoa Nhã cười: "Vậy thì không hái nữa."

Nói xong, cậu cúi xuống nhặt một quả thanh mai, vừa đứng đó, nửa ngày không nói gì, trong khi Miêu Hòa bên cạnh cứ rêи ɾỉ.