Chương 52

Ginko rít một hơi thuốc, từ tốn nói: "Tôi từng thỉnh thoảng thoáng thấy loại quỷ mà cậu nói trong rừng núi, nhưng có lẽ do tôi luôn đốt thuốc đuổi Trùng, hơn nữa..."

Ngập ngừng một chút, Ginko mới hạ giọng nói: "Trên người tôi cũng có Trùng ký sinh, có thể trong cảm nhận của con quỷ đó tôi không phải là người, nên nó không tấn công tôi mà tự bỏ đi."

Izawa Sugi được mở rộng tầm mắt, cảm thấy mình học hỏi được nhiều điều.

Thế giới này đáng sợ quá, không chỉ có quỷ mà còn có những loài Trùng đáng sợ như vậy!

"Vậy nếu tôi đi tìm loại Trùng bị hoa tử đằng khắc chế, liệu có giúp ích gì cho việc diệt quỷ không?"

Đầu óc Izawa Sugi xoay chuyển cực nhanh. Một mình cậu không tìm được cũng chẳng sao, toàn thể thành viên Sát Quỷ Đoàn đều có thể đi tìm mà!

"... Người và Trùng tốt nhất đừng dính líu gì đến nhau, quấn lấy nhau không phải chuyện tốt lành gì đâu."

Ginko không tán thành nói: "Vốn là sinh vật của hai thế giới, tốt nhất cứ tách biệt ra thì hơn."

Izawa Sugi cau mày: "Tôi hiểu ý anh, nhưng quỷ ăn thịt người. Phần lớn thành viên Sát Quỷ Đoàn chúng tôi đều có người thân bị quỷ ăn thịt nên mới thề sẽ tiêu diệt hết loài quỷ."

Ginko tặc lưỡi, gãi đầu nói: "Vậy để tôi hỏi thăm giúp cậu xem sao. Trùng từ xưa đến nay nhiều vô kể, Trùng sư chúng tôi cũng chỉ mỗi người biết một ít thôi. Theo lời cậu nói, con quỷ đó đã tồn tại từ thời Heian rồi phải không? Nếu là loài Trùng từ ngàn năm trước thì tôi cũng bó tay."

Izawa Sugi vui vẻ nói: "Anh chịu giúp là tốt lắm rồi, cảm ơn anh!"

Ginko nghe xong không khỏi bật cười: "Vậy trao đổi phương thức liên lạc đi."

Dần dần mặt trời lặn xuống, rừng núi trong màn đêm tràn đầy sức sống, một số loài động vật nhỏ chỉ hoạt động về đêm bắt đầu chạy nhảy lung tung.

Izawa Sugi và Ginko nghỉ ngơi trên núi.

Chuyến đi này bội thu ngoài mong đợi, Izawa Sugi không chỉ tìm được Phong Xuy mà còn hái được không ít dược liệu mới lạ. Cậu gói ghém lại rồi nhờ quạ Kurona gửi về Điệp Phủ.

Đồng thời cậu định sáng mai xuống núi, sớm gửi dược liệu cho gia đình đã ủy thác.

Ngược lại Ginko còn muốn nán lại vài ngày.

"Hiếm khi Quang mạch nổi lên, tôi muốn thu thập một ít rượu Quang."

Izawa Sugi tò mò hỏi: "Rượu Quang là gì?"

Ginko nói: "Chính là Quang mạch bị pha loãng, là nước của sự sống. Đối với Trùng sư thì đó là thứ rất tốt, rất nhiều triệu chứng và rắc rối do Trùng gây ra đều có thể giải quyết bằng rượu Quang."

Trong lòng Izawa Sugi khẽ động: "Có thể giải quyết được Trùng sao?" Vậy có giải quyết được quỷ không?

Ginko cảnh báo Izawa Sugi: "Không phải giải quyết Trùng, mà là có thể thu hút Trùng rời khỏi cơ thể người. Rượu Quang đối với Trùng là thuốc đại bổ."

Izawa Sugi ngoan ngoãn ồ một tiếng: "Tôi hiểu rồi, tôi sẽ không nói lung tung đâu."

Ginko lắc đầu, chàng trai tên Senju Sugi này thật khiến người ta lo lắng, cảm giác chỉ cần lơ là một chút là cậu ta sẽ gây họa ngay.

Izawa Sugi chớp mắt, kéo tay áo Ginko: "Tôi có thể đứng xem không? rượu Quang và Quang mạch gì đó, tôi tò mò lắm."

Ginko gãi đầu: "... Thôi được rồi, đằng nào cũng đã hứa cho cậu nếm thử rượu Quang giả, uống cái đó vào cậu chắc sẽ nhìn thấy Trùng, nhưng cậu phải cẩn thận đấy."

Ginko nhắc nhở Izawa Sugi: "Tối nay Quang mạch nổi lên, Trùng sư quanh đây chắc sẽ đến. Nếu gặp Trùng sư khác, cậu nhớ đừng để lộ mình không phải là Trùng sư, nếu không sẽ bị đuổi đi đấy."

Anh nháy mắt với Izawa Sugi: "Dù sao đây cũng là buổi tụ họp của Trùng sư mà. À đúng rồi, tiện thể tôi hỏi giúp cậu chuyện về quỷ luôn."

Izawa Sugi mừng rỡ, gật đầu lia lịa: "Làm phiền anh rồi."

Trăng lên đến đỉnh đầu, khu rừng hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Ginko đưa cho Izawa Sugi một bình rượu nhỏ đặc biệt: "Đây là rượu Quang giả được ủ từ loại quả hấp thụ Quang mạch, đừng uống nhiều quá nhé, tôi không còn nhiều đâu."

Izawa Sugi nhận lấy cái bình nhỏ, mở nắp ra, bên trong là một loại rượu màu vàng kim thuần khiết, nhìn qua là biết không phải rượu thường. Izawa Sugi ghé sát mũi ngửi, một mùi thơm thanh khiết mang theo cảm giác lâng lâng bay ra, chỉ ngửi một cái cậu đã thấy cả người tỉnh táo hẳn.

Cậu theo bản năng uống một ngụm, rượu vừa vào miệng đã tan ra, Izawa Sugi gần như chưa nếm được vị gì. Cậu vô thức uống thêm ngụm nữa, bên tai vang lên tiếng Ginko: "Đừng uống nhiều quá, dù sao cũng là rượu, cậu vẫn chưa đủ tuổi đâu."

Lúc này Izawa Sugi mới dừng lại. Cậu ngẩng đầu định nhận xét rượu này nhạt thếch, đột nhiên trước mắt có thứ gì đó bay qua. Định thần nhìn kỹ, cậu không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Giống như người đánh cá lạc vào chốn Đào Nguyên, hay như Chihiro bước vào thế giới linh hồn, Izawa Sugi bỗng phát hiện trong tầm mắt mình, khắp nơi đều là những sinh vật phát sáng lơ lửng giữa không trung. Những sinh vật này thiên hình vạn trạng, toàn thân bán trong suốt, trôi nổi theo gió, dường như đang hít thở, lại như đang bơi lội.