Izawa Sugi nhún vai: "Ra là vậy, thôi kệ đi, miễn không ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi là được."
Ginko cười: "Đúng vậy, quan trọng là tâm thế thuận theo tự nhiên. So với con người, có những loài Trùng đã tồn tại hàng vạn năm, chúng mới là những sinh vật sống trên thế giới này sớm nhất. Người và Trùng vốn không nhìn thấy nhau, đôi khi sẽ nảy sinh rắc rối, Trùng sư chúng tôi tồn tại chính là để giải quyết những rắc rối nhỏ đó."
"Kể tôi nghe xem, chuyện về Phong Xuy là thế nào?"
Izawa Sugi bèn kể lại yêu cầu của gia đình nọ, cuối cùng cậu nói: "Vì phải vào rừng sâu tìm kiếm mà. Giờ đang là đầu xuân, phần lớn người miền núi đều bận rộn cày cấy. Cho dù có đi săn thì cũng chỉ loanh quanh bìa rừng là có cái ăn rồi, thường sẽ không ai vào tận rừng sâu. Vì vậy tôi mới nhận ủy thác đến đây giúp đỡ."
"Hồn lìa khỏi xác sao? Vậy thì đúng bệnh rồi, vị thầy thuốc kê đơn đó e là đồng nghiệp của tôi."
Ginko nghe xong gật đầu, nói: "Để tôi dẫn cậu đi hái. Hái loại cây đó cần chút kỹ thuật, nếu không cậu sẽ không phát hiện ra đâu."
Mắt Izawa Sugi sáng lên: "Cảm ơn anh nha."
Ginko rõ ràng rất am hiểu về dãy núi này. Sau khi nghỉ ngơi một lát, anh và Izawa Sugi tiếp tục lên đường.
Izawa Sugi đi theo sau Ginko. Thấy Ginko lựa chọn phương hướng và đường đi không chút do dự, cậu không nhịn được hỏi: "Làm sao anh xác định được đường đi vậy?"
Ginko thuận miệng đáp: "Đi nhiều thì biết thôi."
"Nhưng tôi cũng đi nhiều mà." Izawa Sugi càm ràm: "Cảm giác lạ lắm, trước kia tôi vào núi, chỉ cần cảm nhận đại khái là có thể phán đoán đâu là nơi có người ở, đâu là rừng rậm. Lần này loanh quanh trong núi mấy vòng mà chẳng tìm được đường ra."
Nghe Izawa Sugi than thở, Ginko theo bản năng quay đầu lại nhìn cậu một cái, im lặng một lúc mới nói: "Có phải cậu cảm thấy cả khu rừng đều tràn đầy sức sống, chỗ nào cũng giống chỗ nào không?"
"Đúng đúng đúng, cảm giác như cả khu rừng sống dậy vậy, đâu đâu cũng nồng đậm mùi rừng núi." Izawa Sugi vội vàng tán đồng: "Chính là cảm giác đó, cảm giác có người và không có người rất khác nhau mà."
Cậu nói nghe có vẻ hơi trừu tượng, không kìm được khua tay múa chân cố gắng diễn tả cho Ginko hiểu ý mình.
"... Đó là do Quang mạch đã nổi lên."
Ginko giải thích: "Quang mạch nổi lên, khu vực này sẽ được Quang mạch nuôi dưỡng, trở nên tràn đầy sức sống, bốn phía ngập tràn hơi thở của sự sống, nên cậu mới phán đoán sai lầm."
Anh nói vậy rồi nhìn Izawa Sugi với vẻ kỳ lạ: "Nhưng rất ít người có thể nhận ra điều này chỉ dựa vào cảm giác."
Izawa Sugi lặp lại như con vẹt: "Quang mạch? Đó là cái gì?"
"Quang mạch, mạch đập của sự sống, suối nguồn sự sống của đại địa. Nơi nào có Quang mạch, cây cỏ hoa lá thậm chí cả người và vật đều sinh trưởng rất tốt, nơi nào không có Quang mạch sẽ là một vùng đất chết."
Ginko nói: "Quang mạch luôn di chuyển, khoảng vài năm sẽ cố định một hướng chảy. Ngọn núi này nằm trên Quang mạch nên mới tràn đầy sức sống như vậy, Trùng cũng sẽ tụ tập rất nhiều. Cây Phong Xuy cậu muốn tìm mọc ở vách đá dựng đứng trên đỉnh núi."
Izawa Sugi nghe mà ngẩn tò te. Cái mô tả về Quang mạch này, sao nghe giống Linh mạch trong tiểu thuyết kiếm hiệp thế nhỉ?
Linh khí đất trời? Tu tiên vấn đạo cầu trường sinh?
Trí tưởng tượng của Izawa Sugi bay xa tít tắp, cậu buột miệng hỏi: "Vậy nếu hấp thụ được sức sống từ Quang mạch thì chắc chắn sẽ trở nên rất lợi hại nhỉ?"
Ginko cười cười, trêu chọc: "Được chứ, lúc đó cậu sẽ từ người biến thành Trùng luôn."
Izawa Sugi đưa tay che mặt: "... Xin lỗi, coi như tôi chưa nói gì."
Nhìn vẻ mặt hối hận và xấu hổ của thiếu niên, Ginko không khỏi bật cười.
Tuy nhiên ánh mắt Ginko rơi vào vỏ thanh kiếm dài thỉnh thoảng lộ ra bên hông thiếu niên, đôi mày anh khẽ nhíu lại.
Thiếu niên này rốt cuộc làm nghề gì? Nếu chỉ là người hái thuốc hay thương nhân đi lại nam bắc, sẽ không mang theo thứ nguy hiểm như vậy.
Hai người một trước một sau đi về phía đỉnh núi. Khoảng nửa giờ sau, Ginko thở phào nhẹ nhõm. Anh đứng trên một tảng đá lộ ra ở lưng chừng núi, chỉ vào vách núi phía xa nói với Izawa Sugi: "Cậu thấy tảng đá lớn kia không? Gần vách đá đó chính là nơi Phong Xuy sinh trưởng. Chúng ta đến đó đợi một lát, nếu có gió lớn thổi qua mà ngọn cỏ nào vẫn đứng im phăng phắc thì đó chính là Phong Xuy. Khi hái Phong Xuy, nhớ kỹ là tuyệt đối không được nhổ tận gốc."
Ginko dặn dò Izawa Sugi: "Nếu cậu nhổ tận gốc, Phong Xuy sẽ lập tức biến thành cỏ dại bình thường."
Izawa Sugi nghe xong vẻ mặt đầy sự mới lạ: "Oa, thần kỳ vậy sao?"
"Đúng vậy, không có rễ, con Trùng ký sinh trên Phong Xuy sẽ chết, ngọn cỏ còn lại chỉ là cái xác vỏ mà Phong Xuy mượn để tồn tại thôi."
Ginko nhìn đường lên núi: "Đi thôi, đi thêm một lúc nữa là đến gần đó rồi."