Chương 49

Khoảng hai ngày sau, trước khi Izawa Sugi vào núi, cậu nhận được thư hồi âm của Kocho Kanae. Cô cho biết chưa từng nghe tên loại thảo dược này, nếu có mẫu vật thì nhờ cậu gửi cho cô một cây.

Thế là Izawa Sugi mang theo nước và lương khô tiến vào núi.

Lang thang trong núi lớn hai ngày, Izawa Sugi lạc đường.

Nói thật, Izawa Sugi cảm thấy hơi khó tin, cậu thế mà lại lạc đường trong núi?!

Kể từ khi duy trì Hơi Thở Tập Trung Toàn Phần cả ngày và luôn giữ trạng thái "tâm lặng như nước", cảm giác của cậu ngày càng nhạy bén. Cậu có một cảm giác và phán đoán khó tả về rừng rậm, biết bên nào cây cối thưa thớt, bên nào có hơi người, bên nào là rừng sâu, bên nào có thể có suối nước...

Cứ như thể rừng cây và thảo mộc là phần mở rộng giác quan của cậu vậy. Có đêm, cậu thậm chí qua tiếng lá xào xạc trong gió mà biết được phía xa có con gấu vừa thức giấc sau kỳ ngủ đông đang đi kiếm ăn.

Senju của Rừng, một người tộc Senju mà lại lạc trong rừng?

Chuyện này cũng ngớ ngẩn y như việc một người tộc Uchiha trúng Ảo thuật vậy.

Izawa Sugi nhắm mắt lại, dứt khoát dừng bước, đưa tay chạm vào cái cây bên cạnh.

Khoảnh khắc ngón tay chạm vào vỏ cây, cảm giác mát lạnh truyền đến từ đầu ngón tay. Izawa Sugi hít sâu một hơi, đẩy mọi giác quan lên mức cao nhất. Ý thức của cậu như nương theo gió, nhanh chóng lướt qua tầng tầng lớp lớp biển rừng.

Bên nào có hơi người? Ơ? Khoan đã!

Izawa Sugi mở bừng mắt, nhìn về một hướng. Ở đó có một người đeo hòm gỗ trên lưng, người hái thuốc sao?

Tinh thần Izawa Sugi phấn chấn hẳn lên, cậu lập tức lao nhanh về phía vừa cảm nhận được.

Khoảng năm phút sau, Izawa Sugi nhìn thấy người đó.

Đó là một thanh niên tóc trắng cắt ngắn, mặc chiếc áo khoác măng-tô màu xám đen, bên trong là áo sơ mi trắng dài tay, sau lưng đeo một cái hòm gỗ đựng thuốc.

Mái tóc che khuất một bên mắt, chỉ lộ ra mắt phải. Miệng anh ta ngậm một điếu thuốc, nhưng Izawa Sugi không ngửi thấy mùi khói. Khi Izawa Sugi nhảy ra, người thanh niên đó dường như giật mình: "Cậu..."

Izawa Sugi chớp mắt, nở nụ cười tươi rói: "Xin chào, tôi bị lạc đường, anh có biết đường ra khỏi núi không?"

Người thanh niên tóc trắng thở phào nhẹ nhõm, gãi gãi đầu: "Làm tôi hết hồn, cậu nhảy ra bất thình lình thế, tôi cứ tưởng là thú dữ chứ."

Izawa Sugi mặc áo Haori xanh lục, tốc độ lại nhanh, không nhìn kỹ rất dễ nhầm thành thú rừng chạy loạn.

Izawa Sugi cười hì hì: "Xin lỗi làm anh sợ, chỉ là lâu rồi tôi không gặp ai cả."

Cậu quan sát người thanh niên, cười nói: "Tôi là Senju Sugi, vào núi tìm dược liệu, còn anh?"

"... Ginko." Thanh niên tóc trắng nhìn Izawa Sugi, ánh mắt có chút kỳ lạ: "Cậu tìm dược liệu ở đây sao?"

"Đúng vậy, một loại dược liệu tên là Phong Xuy." Izawa Sugi hỏi: "Anh có biết không?"

Thanh niên tên Ginko nhìn chằm chằm Izawa Sugi một lúc, rồi mỉm cười nói: "Tôi biết, nhưng cậu có thể kể cho tôi nghe chuyện cụ thể thế nào không?"

Izawa Sugi nhướng mày: "Sao thế? Phong Xuy có vấn đề gì à?"

Ginko cười cười, đưa tay lên rít một hơi thuốc, sau đó nhẹ nhàng nhả ra một làn khói. Ở nơi Izawa Sugi không nhìn thấy, những sinh vật được gọi là 【Trùng】 đang vây quanh đó miễn cưỡng lùi lại.

"Có chút vấn đề, bởi vì Phong Xuy dùng để chữa trị triệu chứng đặc biệt khi bị Trùng dẫn dụ linh hồn, người bình thường không cần dùng đến Phong Xuy."

Ginko vỗ vỗ hòm thuốc sau lưng: "Tôi là Trùng sư, chuyên xử lý những căn bệnh nan y kỳ lạ do Trùng gây ra."

"Kể tôi nghe xem, biết đâu tôi giúp được gì đó."

*

【Trùng】 là một loại sinh vật và vật chất giống như cội nguồn nguyên thủy nhất giữa trời và đất.

Mặc dù loại sinh vật này luôn ở ngay bên cạnh, nhưng về cơ bản không ai có thể nhìn thấy chúng. 【Trùng】 có đủ loại hình dạng, năng lực và hiệu quả khác nhau. Trùng sư chính là những người đóng vai trò hòa giải mâu thuẫn giữa con người và Trùng.

"... Sinh vật mắt thường không nhìn thấy được sao?"

Izawa Sugi và Trùng sư tên Ginko đang nghỉ chân bên một thân cây cổ thụ đổ rạp. Izawa Sugi nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy cây cối xanh tốt um tùm chứ chẳng thấy sinh vật nào cả.

"Thôi được rồi, rõ ràng là tôi không nhìn thấy."

Izawa Sugi cố gắng căng mắt nhìn trong vài giây, sau đó tuyên bố bỏ cuộc.

Ginko mỉm cười, giũ tàn thuốc trên tay: "Thực ra khói thuốc của tôi cũng là một loại Trùng, chuyên dùng để đuổi Trùng."

Izawa Sugi chợt hiểu ra: "Hèn gì tôi không ngửi thấy mùi khói thuốc."

Ginko nhìn Izawa Sugi với ánh mắt dò xét, trầm ngâm một chút rồi nói: "Thực ra tuy cậu không nhìn thấy Trùng, nhưng Trùng luôn vây quanh cậu đấy."

Izawa Sugi: Ể?

Cậu lập tức cảm thấy sống lưng lạnh toát, như thể có sinh vật vô danh nào đó đang nhìn chằm chằm vào mình.

Ginko chậm rãi nói: "Có những người sinh ra đã có khả năng thu hút Trùng, bản thân tôi cũng vậy. Trùng có thể gây rắc rối cho con người, cậu không nhìn thấy chúng âu cũng là chuyện tốt."