Con còn lại cũng khá thú vị. Izawa Sugi đang bắt cá ở một con suối nhỏ, không cẩn thận va phải đá nhọn làm rách ngón tay. Mùi máu theo dòng nước lan đi, thế là có một con quỷ tự mò đến định ăn thịt Izawa Sugi.
... Kết quả là bị Izawa Sugi chém chết tươi.
Do thời gian nhận nhiệm vụ không cố định, Izawa Sugi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ: Cậu phải làm gì để kiếm sống đây?
Đây quả là một câu hỏi thú vị.
Thành viên Sát Quỷ Đoàn có lương, Chúa công sẽ dựa vào số lượng quỷ gϊếŧ được và mức độ hoàn thành nhiệm vụ để phát lương và thưởng, con số khá đáng kể, dù sao cũng là bán mạng làm việc mà.
… Tuy nhiên phần lớn thành viên gia nhập Sát Quỷ Đoàn không phải vì kiếm tiền.
Hơn nữa đối với thành viên Sát Quỷ Đoàn, các thương hội có gia huy hoa tử đằng sẽ cung cấp chỗ ăn ở miễn phí. Sát Quỷ Đoàn cũng cung cấp đồng phục và vật dụng chiến đấu, không lo chết đói hay không có tiền mua vũ khí vừa tay, nên phần lớn thành viên Sát Quỷ Đoàn đều là đại gia ngầm.
Nhưng Izawa Sugi thì khác, cậu tiêu tiền rất giỏi, cực kỳ giỏi tiêu tiền.
Mỗi khi đến một thành phố lớn, cậu đều mua các loại bánh kẹo truyền thống theo mùa, quà tặng, giấy viết thư có hoa văn đặc biệt của địa phương đó. Hoặc gửi về báo bình an cho cha mẹ nuôi, hoặc gửi tặng Uzui Tengen và ba sư nương, hoặc tặng Thầy Urokodaki, hoặc tặng kẹp tóc cho Kanzaki Aoi và mọi người.
Giống như đi du lịch đến đâu là phải mua quà lưu niệm đến đó, Izawa Sugi về cơ bản là tay trái nhận lương tay phải tiêu sạch bách.
Trên cơ sở đó, Izawa Sugi còn luôn để ý và cố gắng mua các loại thảo dược quý hiếm gửi về Điệp Phủ. Một số loại thảo dược quý có giá trị không nhỏ, nếu Izawa Sugi mua được thuốc quý hoặc nguyên liệu thô, Kocho Kanae có thể giúp thanh toán lại một phần tiền.
Nhưng Izawa Sugi biết tiền của Sát Quỷ Đoàn không phải từ trên trời rơi xuống. Xây dựng một thương hội hoạt động tốt và sinh lời cần rất nhiều thời gian, trong khi ác quỷ có thể phá hủy tất cả chỉ trong một đêm. Gia tộc Ubuyashiki duy trì hoạt động của Sát Quỷ Đoàn cũng không dễ dàng gì, nên về cơ bản Izawa Sugi đều dùng tiền lương của mình để mua dược liệu.
Lăn lộn bên ngoài ba tháng, Izawa Sugi nhận thức sâu sắc rằng nếu muốn duy trì mức sống nhất định, không phải ngày nào cũng ngủ bờ ngủ bụi, ăn cơm nắm uống nước lã đạm bạc, thì cậu buộc phải tìm một con đường kiếm tiền mới.
Tốc độ di chuyển của Izawa Sugi nhanh hơn phần lớn mọi người. Cậu dùng bộ pháp Ninja để đi đường, thậm chí có thể chạy liên tục một ngày một đêm không nghỉ, vượt qua hàng trăm dặm.
Vì vậy, khi phát hiện ra tuy quốc đảo thời Đại Chính cũng có tàu hỏa, trong thị trấn cũng có điện thoại, nhưng chỉ là điện thoại bàn và số lượng rất ít, tin tức truyền đi cực chậm, hàng hóa các nơi chưa được lưu thông quy mô lớn, Izawa Sugi đã nảy ra một ý tưởng không tồi.
Đi buôn lậu... à nhầm, buôn bán hàng hóa chứ sao.
Izawa Sugi từng mua hoa lụa mới ra ở Kyoto, sau đó chạy thục mạng trong đêm đến Osaka để bán lại.
... Phải nói là kiếm được kha khá đấy.
Đồng thời, do Izawa Sugi chạy loạn khắp nơi như con ruồi không đầu, tin tức của cậu cũng rất nhanh nhạy. Đôi khi ngồi uống trà ở quán ven đường, nghe mấy thương nhân nghỉ chân bên cạnh bàn tán xem cái gì đang bán chạy, Izawa Sugi đều xen vào vài câu, nói về những xu hướng mới nhất.
Lâu dần, cậu quen mặt hết các chủ quán trà trên mấy con đường lớn nam bắc.
Và thế là Izawa Sugi có thêm nghề tay trái: giúp chuyển tin tức, gửi thư nhà, còn mua giúp trà mới theo yêu cầu của các chủ quán trà.
Lần này khi Izawa Sugi trò chuyện với một chủ quán trà quen biết, ông chủ kể chuyện tiểu thư của một gia đình giàu có ngủ không yên giấc, nửa đêm hay mộng du đến nơi lạ hoắc, tỉnh dậy lại thấy mình đang ở nhà.
Ông chủ quán trà nói với Izawa Sugi: "Cậu Senju này, gia đình đó đã mời thầy thuốc đến khám. Thầy thuốc cũng kê đơn rồi, nhưng có một vị thuốc rất khó tìm, nghe nói chỉ thỉnh thoảng mới gặp trong rừng sâu núi thẳm. Cậu hay đi lại khắp nơi, nếu có cơ hội gặp thì mua về giúp, gia đình đó trả thù lao hậu hĩnh lắm đấy."
Vì tên thật đã bị Douma biết, khi giao tiếp với người thường Izawa Sugi đều tự xưng là Senju Sugi, tránh để họ lỡ lời bị Douma nghe thấy, rước họa vào thân.
Nghe chuyện này, Izawa Sugi đã đến tận nơi thăm hỏi trước. Sau khi xác định không phải do quỷ dùng Huyết Quỷ Thuật, cậu mới nhận thông tin chi tiết về loại thảo dược từ gia đình đó.
Vị thuốc mà thầy thuốc kê tên là "Phong Xuy", hình dáng giống giá đỗ, gió lớn thổi qua cũng không lay động, có tác dụng an thần định hồn.
Sau khi có thông tin, Izawa Sugi gửi thư cho Kocho Kanae trước, hỏi xem cô đã từng nghe về loại thuốc này chưa. Nếu cần, cậu tìm được sẽ hái một ít gửi về.